Chương 1167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thứ đồ chơi như tình thú nội y này, từ mấy năm trước Lục Nhất Hoài đã dỗ dành Lâm Chi Nam mặc.
Ban đầu Lâm Chi Nam vẫn rất vui lòng, nhưng mỗi lần sau khi mặc vào, anh ta lập tức hóa thân thành dáng vẻ cầm thú, cô chính là tế phẩm mà anh ta yêu thích nhất, một đêm trôi qua, trên ngực, giữa hai chân, phía sau lưng đều là dấu vết trắng đu.c mà người đàn ông làm ra.
Giày vò hơn nửa đêm cô khóc lóc cầu xin tha thứ, anh ta mới bằng lòng bỏ qua, chống đỡ lấy bộ ngực sữa của cô bắn ra.
Dần dần, Lâm Chi Nam có đánh chết cũng không mặc nữa.
Tối nay cô đuối lý, cộng thêm uống vài ly rượu, say đến không biết trời đất, Lục Nhất Hoài lại một lần nữa dụ dỗ cô, ép buộc cô mặc, đè ép cả người lên chiếc giường lớn màu xanh.
Áo lưới dài thật mỏng bao bọc lấy cơ thể linh lung tinh tế, Lục Nhất Hoài hôn dọc theo cổ cô nhìn qua, cách tầng vải vóc liếm từng tấc trên người cô.
Cô khẽ rên, bất an vặn vẹo.
Anh ta gấp hai chân cô lên thành hình chữ M, hoa môi ẩm ướt non mịn kia cứ thế bị tách ra, vớ cao màu đen làm nổi bật hai chân thẳng tắp cân xứng, cố tình để lộ ra nơi riêng tư nhất, bên ngoài đen trong là hồng phấn, ẩm ướt chảy mật ngọt.
Lục Nhất Hoài bị bữa tiệc thị giác trước mắt kích thích đến, anh ta cúi đầu đột nhiên ngậm lấy.
Lâm Chi Nam kêu lên một tiếng, trong lúc vặn vẹo mới phát hiện chẳng biết từ khi nào cổ tay đã bị anh ta dùng dây trói, không đau nhưng không cách nào giãy dụa được.
Cô vặn vẹo người như rắn, cảm nhận được chỗ tư mật nóng rực không thôi, hô hấp của Lục Nhất Hoài từng ngụm từng ngụm phả lên phía trên, cô thét chói tai rên ɾỉ không kìm nén được, thỉnh thoảng anh ta mút sâu, tiếng rên ɾỉ biến thành tiếng khóc ròng, uyển chuyển lặp đi lặp lại.
Nhiều năm như thế, Lâm Chi Nam đã sớm quen thuộc với miệng anh ta, thậm chí là hưởng thụ cảm giác anh ta dùng đầu lưỡi phục vụ.
Nhưng đêm nay Lục Nhất Hoài giống như há miệng to ăn cô, anh ta để hai chân cô lên vai mình, vùi mặt xuống, giống như đang nhai cục xương mà mình yêu thích không thả.
Cô kêu lên đứt quãng hòa với tiếng khóc, anh ta không nhẹ mà còn nặng hơn, đầu lưỡi nặng nề luồn qua âm đế, cảm nhận được cô run rẩy kéo căng, anh ta khẽ cắn một cái.
Lúc Lục Nhất Hoài tiến vào trong cô, bên trong cô đã ướt thành vũng bùn.
Cô đúng là kiều mị, khi hai người hợp thành một, hô hấp cô giống như bị bóp lại, chóp mũi tinh tế hừ ra một tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận