Chương 1169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lòng bàn tay Lục Nhất Hoài lướt qua nước mắt cô, lại từng chút liếm mút, phía trên anh ta có bao nhiêu dịu dàng thì bên dưới lại có bấy nhiêu bá đạo.
Cơ thể cô bị đỉnh đến lắc lư, hai tay quấn lên cổ anh ta, tiếng cầu xin tha thứ sắp nói ra khỏi miệng lại bị đu.ng đến đứt quãng.
“Chậm… ách…”
Lục Nhất Hoài tựa vào trán cô, đôi mắt đen tĩnh mịch.
“Không chịu được?”
Ngón chân Lâm Chi Nam căng thẳng, gật đầu.
Giọng nói của anh ta đã trở nên khàn khàn, khẽ cắn lên chóp mũi rịn mồ hôi của cô.
“Vậy cũng phải chịu cho anh.”
Bàn tay Lục Nhất Hoài giữ lấy gáy cô hôn lên, nuốt lấy toàn bộ tiếng nghẹn ngào vào trong miệng.
Một chân cô bị Lục Nhất Hoài để ở khuỷu tay, anh ta nhanh chóng đâm vào nơi sâu nhất trong nơi mềm mại, kích thích cảm giác run rẩy.
Lâm Chi Nam khóc lóc cầu xin anh ta, thét lên nghẹn ngào, thậm chí cơ thể căng cứng run rẩy tự nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi, sợ tối nay Lục Nhất Hoài giết chết cô.
Cô ngừa đầu liều mạng né tránh khoáı cảm đầy trời này, không biết qua bao lâu anh ta mới thật sâu đâm một cái, đưa cô lên trời.
Sau kích tình cô giống như ngọn cỏ chịu qua bão táp, toàn thân ướt đẫm, kích thích mãnh liệt khiến Lâm Chi Nam run rẩy, nửa ngất đi.
Cô thỉnh thoảng lại co rút một cái, gắt gao mút lấy côn thịt của Lục Nhất Hoài, cự vật bị xoắn đến da đầu tê dại, càng sâu ôm chặt cô, hôn lên môi và nước mắt của Lâm Chi Nam.
Anh ta khàn giọng lẩm bẩm vào trong tai cô.
“Bảo bối, sinh cho anh một đứa nhỏ.”
Sinh một cô nhóc giống như em, anh sẽ yêu thương con bé đến tận xương tủy.
Nhất định sẽ không để con bé phải ăn một chút khổ nào.
Ý thức cô mê ly, một hồi lâu mới nói được.
Thật ra căn bản không nghe thấy, Lục Nhất Hoài cũng không chút để ý, lau đi mồ hôi trên trán cô, lại cởi dây trói trên tay cho cô.
Chờ Lâm Chi Nam thoáng khôi phục một chút lại lật người, côn thịt còn đang cắm trong cơ thể cô bị anh ta dùng tư thế lão hán đẩy xe thao cô.
Lâm Chi Nam run rẩy nắm chặt ga giường, giống như chiếc thuyền nhỏ vừa lênh đênh trong cơn bão, tiếng cầu xin yếu ớt bị anh ta đu.ng nát.
“Nhất Hoài… quá sâu… Nhất Hoài…”
Tiếng cầu xin tha thứ của cô bị Lục Nhất Hoài nuốt vào trong cổ họng, anh ta thuận thế đè xuống dưới thân, tiến công chậm rãi vừa đi vừa về đâm vào giữa hai đùi cô.
Giống như một con rắn đen trơn trượt linh hoạt chui tới chui lui trong cơ thể cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận