Chương 1175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần eo anh ta vô cùng hưng phấn, bị kích thích đến thiếu chút nữa bắn ra.
Không nặng không nhẹ rút ra lại cắm vào tàn nhẫn đến cực hạn, anh ta siết chặt lấy, giữ lấy eo cô luật động thật mạnh, bờ môi vẫn còn cọ xát ở bên tai cô.
“Gọi thêm mấy tiếng… Gọi tên anh… Bảo bối… Gọi tên anh.”
“Giang Đình… Giang… A ”
Đột nhiên mãnh liệt rút ra khiến cho một hơi thở dốc của Lâm Chi Nam như bị nghẹn lại trong cổ họng, móng tay cô thật sâu xẹt qua lưng người đàn ông, não bộ thiếu dưỡng khí gần như sắp không còn ý thức.
Anh ta đứng thẳng dậy thao cô, ôm lấy hai đùi kẹp ở khuỷu tay, chân, cổ tay theo eo đỉnh, đâm vào chỗ sâu nhất kéo căng đến sít sao.
Lúc Lục Nhất Hoài đi vào phòng ngủ lập tức nhìn thấy gương mặt cô ửng đỏ, dáng vẻ níu lấy gối đầu hừ hừ, chỗ hai người bọn họ kết hợp còn có bọt nước tràn ra, ga giường màu xanh lam ướt đẫm một mảnh.
Cô cắn chặt môi, rõ ràng có chút không chịu nổi, cự vật to lớn kia lại không chút chậm chạp, nhanh chóng đâm vào, thỉnh thoảng đối phương lại đảo lộng, mãi cho đến khi làm cô bấu lấy gối đầu, tiếng khóc thút thít bỗng nhiên kéo dài.
Lục Nhất Hoài hai điếu thuốc vừa rồi của mình hút không công, lạnh giọng nói.
“Con mẹ nó, cậu không thể nhẹ một chút sao, không nghe thấy cô ấy khóc à?”
Anh ta hồn nhiên quên mất vừa rồi mình đã khốn kiếp như thế nào, không chút thua kém Giang Đình.
Giang Đình cũng biết anh ta là đang không có việc gì đi gây chuyện, không để ý đến anh ta.
Mồ hôi nóng bỏng từ cằm anh ta rơi xuống chân cô, lại theo đường cong trượt đến chỗ hai người bọn họ kết hợp.
Giang Đình bị cảnh tượng này làm cho kích thích đến, ngón tay ép qua tiểu âm đế của cô, cô càng thêm rung động không thôi, càng kẹp chặt hơn.
Dường như có chảo dầu sôi dội vào cổ họng Lục Nhất Hoài, anh ta đứng từ xa nhìn, miệng đắng lưỡi khô, l ng ngực cũng nghẹn lại.
Lục Nhất Hoài cho rằng những năm này nhìn bọn họ làm t̠ình qua rất nhiều lần, sớm có thể mây trôi nước chảy, nhưng anh ta không làm được.
Cô há to miệng thở dốc gọi tên Giang Đình, lửa nóng khiến anh ta chỉ muốn chặt cô lại, để cho cô không phát ra được âm thanh nào.
Lục Nhất Hoài từng bước đến gần, cúi đầu nhìn cô.
Cơ thể cô ửng đỏ không ngừng đong đưa, bờ môi bị cô cắn ra dấu răng.
Đôi mắt đen nhánh như mực của anh ta nhìn chằm chằm, nâng đầu Lâm Chi Nam lên, lại dùng sức nâng cằm cô.
“Buông ra, không cho phép em cắn chính mình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận