Chương 1191

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1191

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến nơi, Lâm Chi Nam nhìn biệt thự trước mắt âm thầm líu lưỡi, biệt thự phô trương như thế tiêu không ít tiền.
Mở cửa là một người quản gia người da trắng, sau khi nghe rõ yêu cầu thì mời bọn họ vào nhà uống cốc cà phê, chủ nhà còn đang ngủ chưa.
Lâm Chi Nam đi sau nửa bước, sau khi quản gia đẩy cửa, Ôn Thời Khải đi trước bước lên.
Đột nhiên đoàng đoàng vài tiếng, đèn lớn bật lên, vô số hoa từ đỉnh đầu rơi xuống.
“Surprise ”
Hơn hai mươi nam nữ từ ban công tầng hai thò đầu ra, ăn mặc khoa trương, nụ cười đắc ý.
“Felix, có bất ngờ không?”
Ôn Thời Khải nhướng mày cười, bị tiếng Trung sứt sẹo của anh ta chọc cười.
Ôn Thời Khải quay đầu nhìn Lâm Chi Nam, người sau làm động tác bắn tim với anh ta.
“So với những năm trước, năm nay có tiến bộ, chỉ là…” Anh ta cười, dùng tay phủi đi cánh hoa trên lông mày.
“Lễ nghi của quản gia không quá quy củ, là lâm thời tìm đến sao?”
Cắt… Ý tứ mấy lời này chính là anh ta đã sớm nhìn thấu.
Mọi người đã sớm không quen nhìn anh ta “Chỉ có cậu là thông minh thôi đúng không, đúng là khúc gỗ không hiểu phong tình.”
“Đúng rồi, bên chỗ tôi cũng có chuyện.”
Ôn Thời Khải lấy di động ra, chờ mọi người đi đến thang lầu, anh ta mới không nhanh không chậm nói.
“New words mới vừa gửi một bưu kiện cho tôi, nói luận văn liên quan đến mô phỏng tính chân thật của người máy và thí nghiệm mô phỏng đã được thông qua.”
Mọi người trợn mắt há hốc mồm, Lâm Chi Nam cũng thế.
Đây không phải là hạng mục nghiên cứu chủ yếu trong hai năm này của bọn họ sao, nhiều trường lớn học gửi bưu điện đến hỏi, độ quan tâm không cần nói cũng biết.
Sao nghe giọng điệu của anh ta… Lại nhẹ nhàng như vậy.
“Bản phác thảo đầu tiên đã gửi cho tôi, không có gì bất ngờ xảy ra, quý sau sẽ đăng.”
Ánh mắt Ôn Thời Khải từ trong di động ngước lên, nhướng mày nhìn đồng đội đang giống như hóa đá kia.
“Không nói lời nào, là choáng váng sao?”
“Mẹ kiếp, mẹ kiếp ”
“SHIT ”
“Felix, cậu trâu bò, con mẹ nó, cậu thật bình tĩnh.”
Người ở đây phần lớn là trong phòng thí nghiệm, sắp bị tin tức này nện đến hoa mắt váng đầu, trực tiếp nhào về phía Ôn Thời Khải ôm chầm anh ta.
Chuẩn bị bất ngờ, trái lại bản thân lại bị làm cho bất ngờ.
Ôn Thời Khải dùng di động chặt lại, ánh mắt mỉm cười, ra hiệu sang bên cạnh.
“Vợ tôi ở chỗ này, thích hợp sao?”
Lâm Chi Nam buồn cười.
Thấy mọi người quay về, nhiệt tình không còn chút nào, âm nhạc nổi lên, bầu không khí bữa tiệc đạt đến cao trào, đã có người ra khiêu vũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận