Chương 1193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam cũng không xấu hổ, ôm lấy cổ anh ta “Bác sĩ Ôn, anh có thể chữa khỏi không? Có phải tôi bị bệnh nan y?”
Còn diễn nữa…
Ôn Thời Khải chau mày, thoáng lùi ra sau, cúi đầu nhìn cô “Khám bệnh thì khám bệnh, ôm tôi làm gì, dự định lấy sắc hối lộ tôi à?”
“Bàn tính này của cô gảy tôi còn nghe rõ.”
Con hồ ly chết tiệt này.
Lâm Chi Nam nhìn thấy anh ta kéo ngăn kéo bên cạnh, lấy ra đồ chơi bằng kim loại.
Trời đất.
Mắt cô như tối sầm lại, anh ta mua ống nghe bệnh từ khi nào vậy.
“Trước tiên tôi giúp cô nghe thử xem triệu chứng bệnh này.”
Lỗ tai cô đỏ lên, trừng mắt nhìn hắn, Ôn Thời Khải rất bình thản, hoàn toàn là dáng vẻ mặt người dạ thú.
“Sau đó tôi sẽ kê thuốc đúng bệnh.”
Anh ta lại làm dáng đặt lên tai nghe, sau đó cầm ống nghe hờ hững để lên tuyết nhũ non mịn của cô, chóp mũi Lâm Chi Nam tràn ra tiếng ưm, bị thứ đồ chơi kia làm lạnh.
“Nghe… thấy gì không?”
Anh ta dọc theo ngực cô đi một vòng tròn, ngón trỏ còn cố ý lướt qua núm vú, Lâm Chi Nam đã sớm không chịu nổi.
Ôn Thời Khải hơi cau mày, giống như gặp phải vấn đề nan giải.
“Không tốt lắm, cô xem…”
Anh ta nâng mặt cô sang một bên, ánh mắt sâu kín, sau đó ở bên tai cô khàn giọng bổ sung “Thiếu xoa.”
Cái, cái gì?
Bộ ngực sữa của cô đột nhiên bị một lực lớn của anh ta nắm lấy xoa nắn, tiếng rên ɾỉ tràn ra cuống họng, Ôn Thời Khải cúi đầu hôn.
Hô hấp nóng rực của người đàn ông rót vào khiến gương mặt Lâm Chi Nam ửng hồng, trước ngực vừa trướng vừa nóng, cô không kìm lòng được mà nghênh hợp với anh ta, gần sát anh ta.
Thậm chí còn ngước cổ lên, mặc cho nụ hôn của anh ta hướng xuống dưới.
Anh ta nắm thật chặt hai bên ngực cô, đầu chen vào giữa, lần lượt ngậm hai đỉnh tuyết mai vào trong miệng.
Tiếng kêu của cô bắt đầu kéo dài, toàn thân cũng giống như bị điện giật vậy run rẩy không thôi.
Ôn Thời Khải cúi đầu ngậm lấy điểm thù du màu hồng của cô, ánh mắt nhìn chòng chọc, nhìn phản ứng của cô không chớp mắt.
“Không phải… anh không chấp nhận sắc dụ sao?” Tay nắm tóc anh ta như nhũn ra.
Ôn Thời Khải đứng lên khẽ cắn lỗ tai cô “Đây là tôi đang khám bệnh cho cô.”
Cô bĩu môi, anh ta lại trầm thấp cười một tiếng “Còn khó chịu không?”
“Còn mông nữa.”
“Đây hả?” Bàn tay của anh ta lại đặt lên mông cô, đi xuống nơi riêng tư của cô “Hay là đây?”
“Cả… cả hai…”
Lâm Chi Nam cắn môi, còn lâu mới thừa nhận cô cũng muốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận