Chương 1194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nửa tháng trước bọn họ ở New Zealand, bà nội anh ta ngủ ở phòng bên cạnh, người lớn tuổi ngủ không sâu.
Mặc dù mỗi đêm anh ta đều bá chiếm cô, nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng cắm vào rút ra trong chăn, ngay cả âm thanh cô cũng không dám kêu, bị lực đạo không nặng không nhẹ kia giày vò đến đầu đầy mồ hôi.
Ôn Thời Khải hôn lên miệng cô “Đi, chúng ta lên giường khám bệnh.”
Lâm Chi Nam ôm lấy cổ anh ta, hai chân mảnh khảnh quấn lấy bên eo Ôn Thời Khải.
Sau khi đến trên giường, anh ta gập hai chân cô lên, để cho cô dùng tay ôm đầu gối, sau đấy lại dùng ống nghe rất ra dáng khám bệnh cho cô.
Ống nghe lạnh như băng dọc theo hai cánh hoa lướt qua, Lâm Chi Nam khó nhịn nắm lấy ga trải giường, đột nhiên môi anh ta dán lên, đầu lưỡi nóng rực liếm qua môi âm hộ, nóng lạnh đan xen, ngón chân cô động tình đến kéo căng, hãm sâu vào trong đầm lầy không cách nào tự kiềm chế.
Áo sơ mi bị Ôn Thời Khải giật ra một mảnh lớn để lộ ra l ng ngực.
Anh ta nhịn đến bây giờ, eo đã căng đến run lên, anh ta tháo xuống kính mắt, cúi người hôn xuống, kéo tay cô đặt ở trên thắt lưng của mình.
“Cởi giúp anh.”
Lâm Chi Nam còn lâu mới làm, ỏn à ỏn ẻn “Bác sĩ Ôn, anh khám ra gì không?”
“Không khám ra được.” Anh ta cũng theo cô diễn tiếp, ánh mắt nóng rực lại câu người “Chỉ đành tiêm một mũi trước xem sao.”
Tay cô chậm chạp không có động tác, Ôn Thời Khải chỉ có thể tự mình cởi thắt lưng.
“Anh đúng là đồ lang băm…”
Cô đá tượng trưng một cái “Anh căn bản học nghệ không tinh, anh chính là muốn quy tắc ngầm tôi, đồ khốn.”
Còn tự sáng tạo lời kịch?
Ôn Thời Khải nhướng mày, mở hai chân cô ra ở mức độ lớn nhất, cự vật nóng rực dán lên nơi ẩm ướt của cô.
“Bị em nhìn ra rồi.”
Anh ta vỗ lên gương mặt cô, học theo dáng vẻ phách vương “Vì vậy ngoan ngoãn theo anh đi.”
Cô còn muốn giãy dụa, nhưng cự vật giống như con cá trạch linh hoạt chui vào trong cơ thể cô, cả người cô run rẩy, sau cùng không ầm ĩ nữa.
Ôn Thời Khải nhìn cô ở gần, chăm chú nhìn gương mặt ửng hồng của cô, vẫn là như này tốt hơn, hơn nửa tháng không nhìn thấy dáng vẻ đáng thương đó của cô.
Anh ta muốn đến điên rồi, vừa mút vành tai cô, vừa động.
Hô hấp của cô đã sớm rối loạn, chân dài bị anh ta kéo ra mức độ lớn nhất, để lên eo mình, Ôn Thời Khải nhiều lần va chạm, phát ra tiếng bạch bạch bạch.
Tiếng nước đọng càng lúc càng vang vọng, giống như chiếc chày đập quần áo vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận