Chương 1195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay cô bị mười ngón tay anh ta đè xuống giường, tiếng nức nở không ngừng vang lên, chỗ sâu ở bụng dưới bởi vì Ôn Thời Khải liên tục đâm vào mà trở nên tê dại, ngứa, khó mà ức chế lan ra khắp người.
Anh ta cổ cô trằn trọc đến miệng môi, cô vươn đầu lưỡi mềm ra nghênh hợp, càng sâu quấn lấy anh ta.
Sắc trời tối dần, một cơn mưa đột nhiên đến, lộp độp đánh lên cửa sổ, điên loan đảo phượng bên trong phòng ngủ càng thêm kịch liệt, ga giường lộn xộn, từng giọt mồ hôi theo lưng người đàn ông trượt xuống.
Trước kia Ôn Thời Khải còn thường xuyên thay đổi tư thế, nhưng lần này trở lại thỏa thích đè ép, thao cô, nghe tiếng khóc nức nở của cô ở bên tai, cảm nhận được cô gắt gao mút lấy chính mình, hai chân cô đong đưa trên khuỷu tay anh ta.
L ng ngực anh ta cọ vào núm vú cô, thoải mái đến linh hồn run rẩy, chân chính cảm nhận được khoáı cảm hoang đường quân vương không muốn lên tảo triều.
Lâm Chi Nam cắn môi kéo căng lấy ngón chân, cô đã ngơ ngác không biết lớn côn thịt kia ra vào nơi đó của mình bao lâu, lửa dục khiến cho cô đi theo kẹp chặt lại kẹp chặt…
Có vài lần còn không rút ra được.
Trên trán Ôn Thời Khải nổi đầy gân xanh, thấp giọng thở dốc “Buông lỏng, anh không ra được.”
Gương mặt cô ướt đẫm, nghe lời buông anh ta ra, Ôn Thời Khải lại nhân cơ hội dùng sức đỡ lấy đâm vào, chỉ nghe thấy phụt một tiếng, tiếng nước bắn ra khiến cô xấu hổ không thôi.
Trên mặt cô là dáng vẻ ngạc nhiên và tủi thân sau khi bị lừa gạt, Ôn Thời Khải nhéo chóp mũi cô “Binh bất yếm trá.”
“Em liều mạng với anh.”
Lâm Chi Nam tức giận giơ nắm đấm lên muốn cùng anh ta liều mạng, nhưng anh ta lại đâm vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, vì thế nắm đấm trở nên mềm nhũn, cơ thể mẫn cảm của cô lại truyền đến rung động.
“Vừa rồi nói mông không thoải mái là đây sao?” Anh ta nhẹ nhàng đảo qua hai lần, thỏa mãn cảm thụ cô run rẩy, lại đâm vào một điểm mẫn cảm khác “Hay là chỗ này?”
“Cả hai…” Cô rất khó ôm lấy cổ anh ta “Cả hai chỗ…”
“Có thoải mái hơn không?”
Cô nói trái lương tâm “Không có…”
Ôn Thời Khải dựa sát vào cô, khàn giọng nói “Vậy lại tiêm mấy cái, không đỡ thì tối nay đừng đi.”
Hu hu hu… tên lưu manh thôi.
Bụng dưới của cô giống như có côn trùng cắn vậy, ngón chân khó nhịn mà cuộn tròn, Ôn Thời Khải biết cô sắp đến, nhưng cố tình lại ba nặng hai nhẹ, chọc cho cô ngứa ngáy gần chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận