Chương 1209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có được không ạ?”
“Hỏi cha con đi?”
Liên Tĩnh Nam quay đầu, lại dùng móng vuốt nhỏ túm lấy quần áo Liên Thắng.
“Cha ơi, cha có chịu không?”
Liên Thắng cau mày, nếu đây không phải con gái ruột của anh ta, anh ta chắc chắn sẽ ném đi.
Anh ta vẫn cần nói gì đó để “tống cổ” cô nhóc đi.
“Tiểu Nam nói ở chung một chỗ là có ý gì?”
“Chính là giống như cha mẹ vậy, cùng ăn cơm, cùng ngủ.”
Liên Tĩnh Nam vung vẩy tay nhỏ bẩn thỉu của mình “Cha ngốc thật đấy.”
Cô nhóc chững chạc đàng hoàng nói như vậy khiến cho Liên Thắng nghẹn họng.
“Con muốn sau này cùng Lai Phúc ngủ chung, rồi lại cùng nhau ăn cơm?”
Liên Tĩnh Nam trịnh trọng gật đầu.
“Vậy con có năng lực khiến nó trở nên tốt hơn không?”
Lời này Liên Tĩnh Nam nghe không hiểu, cô bé mở to đôi mắt như quả nho to nhìn cha mình, Lâm Chi Nam giúp cô bé lau bùn trên trán, sợ rơi vào mắt cô bé.
Sau cùng, Lâm Chi Nam còn để tay lên mũi ngửi.
Quả nhiên rất thối, không biết lăn lộn chỗ nào, cô ghét bỏ chọc đầu con gái rượu của mình, đưa bùn dính trên tay lau lên quần áo Liên Thắng, họa thủy đông lưu.
Liên Thắng nhìn cô với ánh mắt buồn cười, lại nói với con gái.
“Ý của những lời này là, Lai Phúc có bởi vì sự tồn tại của con mà trở nên vui vẻ hơn không?”
“Có ạ ”
Liên Tĩnh Nam nhanh nhảu đáp, lại ở trong tay Liên Thắng uốn éo như con cá trạch “Lai Phúc, mày có thích tao không?”
Lai Phúc gâu một tiếng, cái đuôi dính đầy bùn vui vẻ lắc lư.
“Cha, cha nhìn đi, nó thích con.”
Đây đúng là dự định ở chung với nhau.
Lâm Chi Nam trừng Liên Thắng một cái, anh nhanh quản cô con gái rượu của anh đi.
Liên Thắng khụ một tiếng che giấu ý cười, trái người phải chó giữ trong tay.
“Muốn ở chung với nhau, vậy dù sao tiền đồ ăn cho chó của Lai Phúc, con cũng phải nộp, hiện tại một tháng nó ăn hết mấy trăm tệ, con vẫn còn do cha mẹ nuôi đấy, lấy tiền ở đâu?”
Liên Tĩnh Nam lập tức sa sút.
Liên Thắng và Lâm Chi Nam không giáo dục con theo lối yêu chiều, trong đầu của cô bé chưa từng có tư tưởng khóc sẽ có sữa ăn.
“Là thế sao.”
Liên Tĩnh Nam bĩu môi tủi thân, sau cùng lại nghĩ thông suốt.
“Lai Phúc, mày chờ sau khi tao lớn lên có tiền lại đến ở với mày nha.”
Lâm Chi Nam “…”
Chủ đề một người một chó muốn sống chung cứ thế bỏ qua.
Sau khi có con, rõ ràng cô trở nên dịu dàng và có kiên nhẫn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận