Chương 1211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Tĩnh Nam càng muốn khóc hơn, tức giận hung hăng nói.
“Cậu ta đáng đời, ai bảo cậu ta ăn nhiều thịt như vậy còn không đánh lại được con.”
“Ai nha, con còn có lý cơ đấy ”
Lâm Chi Nam tức giận, mở lòng bàn tay cô bé đánh một roi.
Lực đạo mà cô sử dụng, bản thân cô rất rõ ràng, nhưng lớn tiểu thư này đâu chịu qua mấy lần bị đánh chứ, chỉ có cô nhóc đánh người khác, không để người khác đánh cô bé.
Lúc này Liên Tĩnh Nam khóc đến xụ mặt, nước mắt muốn rơi lại không rơi.
“Con ghét mẹ ”
Cô bé vừa khóc vừa nói “Con ghét cả cha nữa, con không nên ở chung một chỗ với mấy người.”
Nói xong chạy về phòng của mình.
Thật ra Lâm Chi Nam cũng rất đau lòng, nhưng nào có đạo lý vừa đánh xong lại dỗ dành.
Chính vì Liên Thắng quá cưng chiều cô nhóc cho nên mới dẫn đến tiểu bá vương quen coi trời bằng vung.
Sau khi Liên Tĩnh Nam vào phòng, nước mắt rơi như mưa, đã nghĩ kỹ phải phải bỏ nhà ra đi.
Mẹ và cha đều là người xấu, cô bé không cần bọn họ.
Cô bé muốn mang theo tiểu hùng rời đi nơi này.
Liên Tĩnh Nam vừa lau nước mắt, vừa lấy túi nhỏ ra bỏ con búp bê của mình vào.
Tiểu hùng này là món đồ chơi mà cô bé thích nhất, cô bé muốn mang theo, còn cả con chó, con gấu bông…
Nhét đầy balo của mình, cô bé lại ngồi xuống giường vừa lau nước mắt vừa tố khổ.
Nói mình ở trong nhà này bị bao nhiêu ấm ức.
Đột nhiên cửa cạch một tiếng bị người đẩy ra.
Cô bé lăn vào trong chiếc chăn hồng giả chết.
Trong căn phòng của cô nhóc đều là màu hồng, chăn hồng, toàn bộ giường cũng là màu hồng, ngay cả tường cũng được sơn màu hồng.
Ôn Đình Nam còn lâu mới thích loại trang trí ngây thơ này, cho nên rất ít đến phòng của chị gái.
“Này ”
Ôn Đình Nam mang theo gương mặt không được tự nhiên đi đến giật chăn nhỏ của cô bé.
“Làm gì vậy?”
Liên Tĩnh Nam nghe thấy là em trai, còn đang đáng thương thút thít.
“Đừng khóc.”
Ôn Đình Nam không biết dỗ người, giọng nói ra vẻ cao lãnh có chút kỳ quái.
“Em biết chị vì em mới đi đánh tên mập kia, cậu ta mắng em là kẻ câm điếc, chị muốn giúp em xả giận.”
Cậu nhóc lại giật giật “Cảm ơn chị.”
Liên Tĩnh Nam thò đầu từ trong chăn ra.
“Không phải em… Em nói chị ngốc, không chơi với kẻ ngốc sao?”
Cô bé còn tủi thân, nước mắt tội nghiệp rơi xuống.
Ôn Đình Nam thấy nước mũi của cô nhóc sắp chảy ra đến nơi, ra vẻ thâm trầm thở dài, cầm tay áo giúp cô bé lau đi nước mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận