Chương 1213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn thấy lại không có được, cảm giác này luôn giày vò ba người đàn ông khác, nhất là Lục Nhất Hoài và Giang Đình. Bởi vì muốn thân cận với Tiểu Tĩnh Nam, ba người bọn họ đương nhiên phải tạo mối quan hệ tốt với Liên Thắng.
Từ nhỏ Liên Tĩnh Nam đã biết mình có bốn người cha.
Nếu muốn có nhiều tiền đi mua đồ ăn vặt và quần áo đẹp thì phải đến tìm cha Giang, muốn ngồi xe đồ chơi và cưỡi ngựa thì tìm cha Lục, muốn nghe chuyện xưa tìm em trai chơi thì tìm cha Ôn.
Còn ngứa da muốn bị đánh thì đi tìm cha Liên…
Tính tình coi trời bằng vung này của cô nhóc thật không phải do một người đàn ông cưng chiều mà ra, mà là bốn người.
Một ngày này, Lục Nhất Hoài đến đón Liên Tĩnh Nam đến công viên trò chơi của trẻ con, Liên Thắng làm xích đu trong sân vườn mới mua cho tiểu bá vương.
Chạng vạng tối, mặt trời giống như quả trứng vịt trải rộng ở chân trời.
Ánh chiều tà phác họa lên gương mặt người đàn ông, dáng vẻ kiên nghị, kiệm lời, cuộc sống của anh ta giống như một gốc cây vậy.
Ban đầu rễ của anh ta khô héo hư thối, chìm vào bùn đất, Lâm Chi Nam tưới nước làm anh ta sống lại, tùy ý sinh trưởng, sự xuất hiện của Liên Tĩnh Nam lại khiến anh ta nở hoa.
Nam quốc xa xôi vĩnh viễn có một gốc lớn thụ nở hoa.
Tiểu bá vương thích xích đu, nhưng xưa nay không chú ý an toàn, ngã dập mông xuống đất sẽ khóc to hơn bất kỳ ai.
Anh ta nghĩ đến việc đổi tấm phẳng bằng ghế hình giỏ trúc, lại dùng mấy sợi xích sắt gia cố.
Cơ thể Liên Thắng hơi khom người lại, ánh nắng xuyên qua cổ áo hơi rũ xuống của anh ta, rơi vào trên l ng ngực rắn chắc.
Chỗ đó mơ hồ nhìn thấy được một dấu răng.
Là tối hôm qua lúc toàn thân Lâm Chi Nam ngứa ngáy khó nhịn cắn xuống.
Anh ta dán bên tai cô nói nhẹ chút, đừng đánh thức tiểu bá vương, nhưng bên dưới lại không phải chuyện như vậy, dùng sức thao lộng điểm mẫn cảm của cô.
Chỗ hai người giao hợp không chia lìa, Lâm Chi Nam không nhẫn nại được, cắn lên ngực anh ta một cái.
Chỗ xa truyền đến giọng nói non nớt “cha”, khóe miệng của anh ta cong lên, động tác gia cố cũng không dừng lại.
Liên Tĩnh Nam giống như một chiếc chong chóng tre chạy vào, vóc dáng còn chưa cao đến hông Liên Thắng, cô bé ôm đầu gối anh ta, mặt cũng vùi vào.
“Cha ơi, cha ơi, cha đang làm gì thế, con gọi cha mà cha không để ý đến con.”
Liên Thắng dùng tay bế cô nhóc lên.
Lần này Liên Tĩnh Nam cao bằng anh ta, anh ta lấy đi chiếc lá rơi trên đầu tiểu bá vương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận