Chương 1216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Còn lúc em học trung học ấy à, anh học lớn học, có thằng nhóc nào miệng còn hôi sữa dám đưa thư tình cho em, tới một người anh đánh một người.”
Nghĩ đến hình ảnh kia, Lục Nhất Hoài đã cảm thấy ngứa răng.
Vốn dĩ đám khỉ ngang ngược trong lớn viện rất thích kiểu như vợ anh ta, chỉ sợ sau khi đến sẽ đuổi theo mông không ngừng.
“Chỉ còn một vấn đề phải làm phiền đến bé cưng giúp anh giải quyết.”
“Chuyện gì?” Lâm Chi Nam quay đầu, không hiểu nhìn anh ta.
Ánh mắt anh ta ở trong bóng đêm có vẻ âm u, sâu thẳm, giống như một đầm nước sâu vậy, Lục Nhất Hoài trêu đùa nhéo mũi cô.
“Đàn ông hai mươi tuổi là lúc ham muốn mạnh nhất, em sớm thu chồng em vào, anh làm ấm giường cho em.”
Nói đến chỗ này, vẻ du côn lại hiện ra.
Nửa giây sau Lâm Chi Nam mới kịp phản ứng, biết anh ta đang nói gì.
“A a a. Lục Nhất Hoài, anh là sắc lang, khi đó em mới là trẻ vị thành niên đấy ” Cô nổi giận đùng đùng bóp cổ anh ta.
Lâm Chi Nam cười to, còn ôm lấy cô, dáng vẻ như có điều suy nghĩ.
“Ưm, đâu phải là không được, khi đó em cũng 12, 13 tuổi rồi.”
“Anh là đồ biến thái.”
Lâm Chi Nam chán nản, càng dùng sức bóp cổ anh ta, hai người cứ thế dính lấy nhau, Lục Nhất Hoài hoàn toàn để mặc cô, mặc cho cô giống như khỉ náo loạn trong ngực mình.
Đột nhiên Lâm Chi Nam cắn một cái lên hầu kết của anh ta.
Lục Nhất Hoài kêu lên một tiếng đau đớn, hầu kết lên xuống mấy lần, ánh mắt anh ta cũng thay đổi, Lục Nhất Hoài cúi đầu, ánh mắt cô lóe lên giảo hoạt, rõ ràng là cố ý.
Bầu không khí lẳng lặng trở nên mập mờ, ngón tay anh ta nhéo mũi cô, trong mắt nhau có tình cảm chảy xuôi.
Không biết ai là người chủ động trước, tiếng mút môi, tiếng cởi áσ.
Cô là thuốc của anh ta, xâm nhập vào trong xương tủy.
Bọn họ quấn lấy nhau hôn môi, cô dọc theo xương quai xanh của anh ta hôn xuống, bàn tay kéo khóa quần, thả cự vật khổng lồ ra.
Cô dọc theo cổ tùy ý hôn xuống, vùi đầu ở bả vai Lục Nhất Hoài, nhìn thấy cổ anh ta vì mình mà nổi lên gân xanh, cô cảm giác rất gợi cảm.
Bàn tay Lục Nhất Hoài đã bao trùm lên chân tâm của cô, ngón giữa của anh ta từ sau hướng về trước, trong nháy mắt hơi thở của cô bất ổn.
“Bảo bối…”
Anh ta tựa vào chóp mũi cô, khàn giọng hỏi “Áo mưa đâu?”
Lần này đi ra ngoài, áo mưa la do Lâm Chi Nam chuẩn bị.
Cô mở mắt ra, trong mắt còn là sương mù mông lung, mang theo ngây thơ.
“Em quên rồi.”
Lông mày Lục Nhất Hoài giật lên một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận