Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Xuân Lộ nhìn chiếc giường và màu đỏ tươi trên người Tạ Thu Thủy rồi xin lỗi: “Tiểu Thủy, thật sự xin lỗi. Gần đây công việc nhiều quá, bài tiết bên trong rối loạn, tớ cũng không biết kỳ kinh nguyệt sẽ đến sớm.”
Thế mà lại không biết mà nhuộm lên quần của Tạ Thu Thủy.
Tạ Thu Thủy có lỗi với cô ta hơn, nào đâu so đo với cô ta chuyện máu kinh nguyệt nhuộm trên giường với quần cô.
Cô lắc đầu:
“Không sao đâu. Đây cũng phải do cậu muốn mà. Tớ cầm đi gói lại, tan làm trở về bỏ vào mắt giặt là được rồi.”
Lâm Xuân Thu vội vàng thu dọn:
“Để tớ để tớ.”
Mỗi ngày đều tới chỗ cô ngủ là đủ phiền phức cho cô rồi. Hơn nữa còn nhân lúc cô ngủ mà ở trên giường cô làm ra mấy chuyện xấu hổ.
Hai người đối mặt với nhau, đều mang trong mình sự áy náy mà đối phương không biết.
Tạ Thu Thủy không cản được cô ta nên không thể không để cho cô ta xử lý cái ga trải giường, còn mình thì đi thay quần.
Thật ra trên giường đâu chỉ có chất lỏng của hai người bọn họ.
Buổi tối, Tạ Thu Thủy đổi một cái ga trải giường mới tinh. Lâm Xuân Lộ trải chiếu dưới đất.
Tạ Thu Thủy vô cùng khó xử nhìn cô ta: “Lộ Lộ, cậu tới kì kinh nguyệt, bạn trai cậu sẽ không làm khó cậu đúng không?”
Ánh mắt Lâm Xuân Lộ lấp lánh, xem ra tâm trạng không hề bực bội vì tới kỳ kinh nguyệt, ngược lại tâm trạng còn rất vui: “Cậu không hiểu đâu. Kỳ kinh nguyệt mới dễ dàng bị tìиɧ ɖu͙© khơi mào. Thật ra tớ sợ bản thân nhịn không được cho nên vẫn phải ở đây để đảm bảo một chút.”
Cái này… nó rơi vào điểm mù kiến thức của cô.
Tạ Thu Thủy vỗ lên giường mình:
“Cậu lên đây ngủ đi. Tới kì kinh nguyệt eo nhất định không thoải mái, tớ sao có thể để cậu ngủ trên sàn nhà được?”
“Ây da Tiểu Thủy, mỗi ngày làm phiền tới cậu đều rất ngại rồi, cậu còn nuông chiều tớ nữa. Hơn nữa cái niệm trải trên sàn dày như vậy, tớ cũng không phải công chúa hạt đậu, sợ gì chứ?”
Tạ Thu Thủy cưỡng ép kéo cô ta: “Như vậy đi, cậu mang đồ đạc cậu để lên giường tớ. Tớ ngủ dưới đất mấy hôm, sau này cậu lại ngủ ở phòng tớ, tớ ngủ trên sàn nhà!”
Lâm Xuân Lộ còn muốn nói gì đó nhưng Tạ Thu Thủy lập tức từ chối: “Phản đối nữa là tớ liền đuổi cậu về đó!”
Thật ra hai người ngủ tách ra cũng tốt.
Như thế này nếu Trình Hiểu Lễ lại tới phòng thì hai người cũng không sợ đối phương phát hiện.
Tạ Thu Thủy lần đầu tiên nằm ngủ dưới đất nên không ngạc nhiên mấy khi cô bị mất ngủ.
Cô lăn qua lăn lại cũng không ngủ được. Ánh mắt nhìn chằm chằm cánh cửa.
Tiêu rồi, cô cảm thấy bản thân đang mong đợi điều gì đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận