Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước kia Lâm Xuân Lộ nhắc tới việc muốn ngủ cùng nhau, Tạ Thu Thủy cũng sẽ đồng ý ngay, chưa từng chần chờ, thậm chí còn rất vui vẻ hoan nghênh.
Từ trước đến nay chưa bao giờ có biểu hiện không muốn ngủ cùng cô, tại sao hôm nay lại đột nhiên nhắc tới?
Là bởi vì đã có chuyện gì xảy ra sao, mới có thể khiến cho cô có ý chí mãnh liệt trước mặt mình như vậy, còn muốn cự tuyệt chính mình?
Lâm Xuân Lộ biến sắc:
“Tiểu Thủy, cuối tuần trước, có phải cậu đã tỉnh lại giữa đêm không?”
Tạ Thu Thủy hoảng hốt theo: “A, không… không có…”
Lâm Xuân Lộ nhất thời hiểu ra, sắc đỏ lan từ mặt sang đến vành tai:
“Tiểu Thủy, thực sự xin lỗi…”
Xem ra chuyện của mình và Trình Hiểu Lễ đã bị Tạ Thu Thủy nhìn thấy.
Tạ Thu Thủy càng thêm áy náy:
“Không phải, không phải vấn đề của cậu, là của Trình Hiểu Lễ…”
Cô không chỉ nhìn thấy, cô cũng tham gia.
Lâm Xuân Lộ cúi đầu, loại chuyện này bị nhìn thấy thật sự có chút xấu hổ, cô ta cũng biết xấu hổ nên không cầu xin nữa, chỉ ủ rũ nói:
“Tiểu Thủy, vậy tớ sẽ không ngủ cùng phòng với cậu nữa.”
Tảng đá trong lòng Tạ Thu Thủy được đặt xuống: “Ừm.”
Không ngủ chung với Lâm Xuân Lộ, rất tiện cho Tạ Thu Thủy khóa trái cửa.
So với áy náy, cô càng hoảng hốt hơn, ngày hôm qua chưa kịp sắp xếp lại chuyện phát sinh, hôm nay tỉnh dậy, nhớ lại ngày hôm qua, còn mơ hồ cảm thấy trong cơ thể mình như đang mang theo dươиɠ ѵậŧ của Trình Hiểu Lễ.
Nhất định là bởi vì ngày hôm qua anh ta cắm vào quá nhiều lần, dẫn đến dư vị tồn tại quá lâu.
Chỉ là sau khi nói ra, quả nhiên Lâm Xuân Lộ cũng không ngủ cùng phòng với mình nữa.
Thời gian yên tĩnh còn chưa đủ để Tạ Thu Thủy yên tâm, không đến mấy ngày sau Lâm Xuân Lộ đã đỏ mắt, chạy đến phòng mình, thuận tay khóa cửa phòng, nước mắt lã chã đến tố cáo Trình Hiểu Lễ.
“Tiểu Thủy, quả nhiên, tớ ở bên cạnh anh ấy, anh ấy cũng không biết quý trọng, vẫn chơi trò chơi, còn leo rank cùng một em gái khác! Tớ chẳng qua chỉ bảo anh ấy đừng chơi trò chơi, thế mà anh ấy còn hung dữ với tớ! Hu hu hu…”
Tạ Thu Thủy vội vàng đưa khăn giấy cho Lâm Xuân Lộ:
“Đừng khóc đừng khóc, anh ta chính là một tên khốn kiếp, chúng ta đừng để ý tới anh ta nữa!”
Trình Hiểu Lễ gõ cửa, nhẹ giọng thì thầm:
“Lộ Lộ, em đừng khóc, đi ra đây chúng ta nói cho rõ ràng nào.”
“Em không ra! Sau này em cũng không muốn ngủ với anh nữa, anh cứ giữ căn phòng trống đó một mình đi!”
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận