Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa huyệt đã lêи đỉиɦ nhiều lần khiến anh ta đâm vào thuận lợi hơn trước đây nhiều.
“Ưm… a… ưm… a…”
Tiếng rên của Tạ Thu Thủy bị chặn trong lòng bàn tay Trình Hiểu Lễ.
Không có cảm giác căng đau như lần trước, cả người Tạ Thu Thủy mê man, cô cảm thấy mình như lây bệnh của Lâm Xuân Lộ, cũng bắt đầu phát sốt, không chỉ nóng hổi mà đầu óc không cũng không tỉnh táo lắm, toàn thân như đang trên mây, mềm nhũn nhận lấy từng cú thúc mạnh mẽ của Trình Hiểu Lễ.
Trình Hiểu Lễ vừa đút vào, cảm nhận được sự ẩm ướt ấm nóng, thì bắt đầu kiềm chế lại, đâm rút vừa mạnh vừa sâu, sô pha lung lay theo, phát ra tiếng rung lắc.
Lâm Xuân Lộ hơi bực mình vì tiếng ồn, hé mắt, chỉ thấy bóng lưng của Trình Hiểu Lễ trên sô pha, cũng chẳng biết đang làm gì, cứ phát ra tiếng, tuy không lớn, nhưng lại có quy luật, nên thấy phiền.
Cô ta cau mày:
“Anh Trình…anh đang làm gì đấy?”
Tạ Thu Thủy đã bị làm đến mơ màng, hoàn toàn không phản ứng được với câu hỏi đột ngột này nữa, ngay cả lúc cô mở mắt, hai mắt cũng trống rỗng, làm sao có thể che giấu hơi thở của bản thân chứ.
Thế là vội vàng biến thành một mình Trình Hiểu Lễ.
Anh ta giật mình, suýt nữa thì bắn thẳng vào bên trong Tạ Thu Thủy.
Nhưng nghe được tiếng Lâm Xuân Lộ, không kích động cũng chẳng mất tỉnh táo, Trình Hiểu Lễ bình tĩnh lại.
“Không sao, em còn buồn ngủ thì ngủ trước đi”.
May mà anh ta đã giấu người Tạ Thu Thủy vào bên trong rồi.
Ngực cô cũng chỉ to hơn chút, những phần khác của cơ thể ở trước mặt Trình Hiểu Lễ, đều nhỏ nhắn như trẻ con, nên dễ dàng được bao bọc.
Lâm Xuân Lộ vẫn nhìn chằm chằm Trình Hiểu Lễ, dường như hết thảy những khó chịu lúc trước đều không tồn tại, nhẹ giọng nói:
“Giọng anh nghe cứ sai sai, có phải không thoải mái ở đây không?”
“Khụ…”
Gậy thịt của Trình Hiểu Lễ bỗng bị Tạ Thu Thủy hút chặt, anh ta vội ho một tiếng để che lại:
“Ờm thì, ban ngày uống ít nước, ở trong phòng điều hòa lâu, cổ họng rất khô”.
“Ồ…uống nhiều nước chút…”
Trình Hiểu Lễ nắn mông Tạ Thu Thủy:
“Em bị ốm phải nghỉ ngơi nhiều, ngủ thêm một lát đi”.
“Ừm”.
Lâm Xuân Lộ lại nhắm mắt đi ngủ.
Trình Hiểu Lễ không dám nhanh quá, đổi thành ra vào chầm chậm, cả cây gậy từ từ rút ra, lại đâm vào thẳng người, đâm đến nơi sâu nhất mới thỏa mãn.
Tạ Thu Thủy ưm ưm a a, âm thanh hoàn toàn phả vào lòng bàn tay Trình Hiểu Lễ.
Đã ra nhiều nước như thế rồi, sao cô còn chưa thỏa mãn nhỉ?
Trình Hiểu Lễ say đắm cơ thể cô, chậm rãi đâm rút cũng có được kɧoáı ©ảʍ, sau khi dồn nén, cuối cùng anh ta vẫn buông thả bản thân, rút gậy thịt ra, mạnh mẽ đâm vào giữa hai chân Tạ Thu Thủy, chất lỏng màu trắng nóng bỏng bắn lên thành sô pha.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận