Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Thu Thủy hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động. Ngay cả khi đối phương nhét thứ gì đó vào trong cơ thể, mặc dù cô đã phát hiện ra nhưng cũng không biết nên phản ứng như thế nào.
Cả người đều rơi vào trạng thái uể oải mà vô cùng thỏa mãn.
Sáng hôm sau, khi đồng hồ báo thức vang lên, cô phải nằm thêm một lúc lâu rồi mới rời giường. Tạ Thu Thủy ngây người nhớ lại chuyện vừa xảy ra hôm qua, vội vàng đưa tay xuống dưới để thăm dò nhưng không tìm thấy thứ gì khác lạ.
Cô luôn có cảm giác Trình Hiểu Lễ đã để thứ gì đó vào trong cơ thể của mình.
Có lẽ là ảo giác của chính bản thân cô, dù sao lúc đó cô cũng bị anh ta làm đến nỗi suýt chút nữa hôn mê.
Tạ Thu Thủy vẫn đi làm như thường lệ.
Khi ngồi trong phòng làm việc, cô luôn có cảm giác đứng ngồi không yên. Còn chưa tới thời gian nghỉ ngơi buổi trưa, cô đã nhận thấy có điều gì đó không thích hợp.
Chỉ cần một nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua, cô liền cảm thấy cả người nóng hơn rất nhiều so với bình thường, từ trong ra ngoài đều tỏa ra khí nóng rực. Hơn nữa sâu trong cơ thể không khỏi sinh ra cảm giác ngứa ngáy. Cảm giác ngứa ngáy đó khiến cô muốn gãi khắp nơi nhưng dù có gãi như thế nào cũng không thể xoa dịu được tình trạng ngứa ngáy này.
Đặc biệt là giữa hai chân càng lúc càng ngứa, cô không tự chủ được mà nhớ lại dư vị đêm hôm qua.
Từ trước đến nay chưa từng sờ soạng, thân thể cũng chưa bao giờ chủ động khát vọng đến mức như vậy.
Cô ngồi xuống, bắt đầu cọ vào thành ghế để xoa dịu cảm giác bứt rứt.
Chỉ trong chốc lát, quần liền trở nên ướŧ áŧ.
Cô không thể không vào nhà vệ sinh để giải quyết vấn đề này.
Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, cô lảo đảo đυ.ng phải một người đồng nghiệp trong công ty.
Đối phương nhanh tay đỡ lấy cô:
“Chị Thu Thủy, chị không sao chứ?”
Tạ Thu Thủy vừa đυ.ng phải người nọ, phản ứng cơ thể càng thêm kịch liệt.
Cô cố đè nén cảm giác khó chịu trong người đưa tay đẩy đối phương ra:
“Tôi không sao đâu.”
Trên người cô toát ra mùi hóc môn nồng nặc làm cho đối phương cảm thấy bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ một cách khó hiểu.
Tay của người kia còn đặt hờ xung quanh người cô, sợ rằng cô lại té ngã nên đề nghị:
“Nếu không thì. . . Chị xin nghỉ đi?”
Dường như đôi tay kia mang theo linh khí, đang dụ dỗ để cô không kìm được mà đến gần.
Cô không đoán được chuyện gì đang xảy ra. Cuối cùng ngại trong mắt rồi liếc nhìn người trước mặt:
“Được, một lát nữa tôi sẽ đi xin nghỉ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận