Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô điên cuồng muốn theo đuổi cảm giác tối hôm qua, trong nháy mắt muốn dùng một thứ to lớn nào đó lấp đầy cơ thể chính mình.
Nhất định là ngày hôm qua Trình Hiểu Lễ đã nhét vật gì đó vào người cô.
Tạ Thu Thủy bắt lấy tay anh ta, ngẩng đầu nhìn lên: “Em. . .”
Cô run rẩy. Lúc này sự phòng bị cơ bản đã giảm đi mười mấy lần, hô hấp cũng dần trở nên rối loạn.
“Không phải em muốn uống nước sao?”
Trình Hiểu Lễ nắm lấy cổ tay cô, đưa ly nước trong tay đặt nghiêng bên miệng cô.
Góc nghiêng quá lớn, Tạ Thu Thủy vừa uống hai ngụm thì nước từ môi cô liền tràn ra khỏi miệng rồi chảy xuống quần áo.
“Bị dính ướt rồi.”
Trình Hiểu Lễ đưa tay phủi đi phần nước dính trên ngực và áo của cô, hoàn toàn không để ý xem nơi anh ta đang chạm vào có phải bộ phận nhạy cảm hay không.
Nước nhanh chóng thấm đẫm quần áo cô, lớp vải sợi màu trắng dần trở nên trong suốt dính sát vào cơ thể cô để lộ ra đường viền và hình dạng áo ngực Tạ Thu Thủy.
Cách lớp áo phủi nhẹ như có như không chạm vào phần mềm mại bên trong.
Tạ Thu Thủy nhẹ buông tay, ly nước rơi xuống mặt đất. Cô lùi về sau một bước dựa vào trên tủ lạnh.
“Mặc quần áo ướt sũng trên người làm em khó chịu lắm đúng không?”
Anh ta tiến lên một bước, thân thể rộng lớn dễ dàng bao bọc Tạ Thu Thủy từ bốn phía. Bàn tay vốn đặt trên cổ cô bắt đầu dời xuống xương quai xanh rồi cởi từng cúc áo ra.
Tạ Thu Thủy kéo tay anh ta ra:
“Trình Hiểu Lễ, anh đừng lộn xộn.”
Trình Hiểu Lễ chống hai tay đặt trên đỉnh đầu cô, cúi đầu tới gần:
“Anh chỉ muốn giúp em cởϊ qυầи áo đang bị ướt ra thôi mà, sao em lại thở gấp như thế chứ? Hay là em đang cố ý dụ dỗ anh bằng cơ thể ướŧ áŧ này?”
Anh ta đã nói như thế, Tạ Thu Thủy không còn lời nào để phản bác? Thậm chí lúc này cô mới ý thức được hô hấp của mình càng lúc càng nặng nề hơn.
Giữa ban ngày ban mặt, cứ như vậy mà cởi bỏ quần áo ra, phơi bày da thịt của bản thân. Hơn nữa còn đối mặt với nhau một cách trắng trợn như vậy, Tạ Thu Thủy không nhịn được nghĩ tốt hơn là vẫn nên ở trong chăn, tốt xấu gì cũng có thể che thân thể lại một chút.
Ánh mắt anh ta dán chặt vào khuôn mặt Tạ Thu Thủy, rõ ràng không hề chạm vào nhưng Tạ Thu Thủy vẫn có cảm giác bàn tay anh ta đang sờ mó vào da thịt cô. Dường như đang mơn trớn lông tơ trên mặt khiến cô vô cùng ngứa ngáy khó chịu.
Hai người cách nhau gần đến mức hơi thở gần như hòa quyện vào nhau, Trình Hiểu Lễ lau đi vết nước dính trên khóe môi cô:
“Tiểu Thủy, anh vẫn muốn hôn em vào lúc em tỉnh táo như thế này, em phải cố gắng hưởng thụ cho tốt. . .”
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận