Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Danh không chính ngôn không thuận, anh ta phải trải qua đoạn tình cảnh vô nghĩa này…
Hai tay Tạ Thu Thủy không thể động đậy, cô chỉ có thể không ngừng vặn vẹo để biểu thị sự cự tuyệt:
“Bất cứ lúc nào cũng không được. . . ”
Nhân lúc cô mở miệng nói chuyện, Trình Hiểu Lễ lập tức dán lên đôi môi đỏ mọng mà anh ta đã nhung nhớ bấy lâu. Đầu lưỡi thuận thế xâm nhập vào trong khoang miệng, bắt đầu phác họa hình dạng lưỡi cô.
Đã từng vụиɠ ŧяộʍ ân ái rất nhiều lần, anh ta cũng rất muốn phát tiết. Muốn cùng với Tạ Thu Thủy làm theo trình tự như bình thường, đầy đủ từ đầu đến cuối.
Anh ta muốn lưu lại vết tích ân ái của hai người ở mọi ngóc ngách trong nhà. Như thế chỉ cần khi cô bước vào nhà, bất kể ở đâu đều có thể nhớ đến hình ảnh bản thân cô bị anh ta đè dưới thân mạnh mẽ ra vào.
Anh ta cũng như vậy.
Nhưng mà Tạ Thu Thủy vẫn ngoan cố như trước.
Dễ dàng tiếp cận mà cũng rất mềm mại.
Ngay khi anh ta đảo qua đầu lưỡi của cô, Tạ Thu Thủy dần mất đi khí lực. Thân thể càng lúc càng mềm, không đủ sức dựa vào bên cạnh tủ lạnh phải bắt lấy tay Trình Hiểu Lễ mượn lực chống đỡ.
Cô chính là một người dễ dụ dỗ như vậy. Lúc này không cần thăm dò Trình Hiểu Lễ cũng biết phía dưới cô chắc chắn đã ướt đẫm.
“Em có cảm nhận được không?”
Trình Hiểu Lễ ghé sát vào tai cô thì thầm: “Anh cũng liếʍ huyệt nhỏ của em như vậy.”
Chỉ nghe thấy câu này thôi cũng đủ làm Tạ Thu Thủy trở nên bủn rủn.
Ký ức liếʍ huyệt nhỏ khắc rất sâu trong đầu, cảm giác đó khiến người ta nếm thử một lần liền lưu luyến khó quên.
Tạ Thu Thủy kẹp chặt hai chân lại:
“Đừng nói nữa mà. . .”
Trình Hiểu Lễ đưa tay ra chạm vào khóa cài áσ ɭóŧ sau lưng cô, dễ dàng mở móc khóa bằng một tay.
Bởi vì hai tay cô đang bị anh ta bắt chéo giơ lêи đỉиɦ đầu nên không thể nào đem áσ ɭóŧ cởi ra hoàn toàn, chỉ có thể để mặc nó lỏng lẻo vắt lên vai cô.
Anh ta đưa tay lần mò tới trước ngực, bắt đầu chà xát hai đầṳ ѵú của Tạ Thu Thủy.
“Ưm a. . . ”
Tạ Thu Thủy đang trong tình trạng mơ hồ, kɧoáı ©ảʍ to lớn như sóng biển nhấn chìm cô. Nó làm cô không thở nổi, chỉ có thể vặn vẹo bộ ngực tránh né sự trêu đùa nhưng Trình Hiểu Lễ lại dùng những ngón tay của anh ta không ngừng xoa nhéo, ở ngoài nhìn vào trông cô còn có vẻ chủ động hơn là đang cố gắng né tránh.
“Không muốn! Trình Hiểu Lễ. . . ”
“Ngay sau khi em vừa bước vào cửa thì đôi mắt em bộc lộ đói khát như vậy, trên mặt đỏ bừng thậm chí còn cởi cả quần áo, tiếng thở dốc quyến rũ như thế, chẳng lẽ không phải em đang dụ dỗ để anh làm em sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận