Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau Trình Hiểu Lễ đi công tác.
Thời gian mỗi lần anh ta đi công tác cũng không phải quá ngắn, có lẽ chính vì lý do này, cho nên ngày hôm trước mới có thể điên cuồng chiếm hữu mình như vậy.
Làm một lần như thế này đã khiến Tạ Thu Thủy sợ hãi, thắt lưng cũng nhức mỏi đến mấy ngày mới khỏe lại.
Mà khắp nơi trong căn nhà này đều lưu lại dấu vết hai người điên cuồng làʍ t̠ìиɦ với nhau, Tạ Thu Thủy tới chỗ nào, cũng đều sẽ nhớ tới những thứ đó.
Có lẽ đây cũng chính là điều mà Trình Hiểu Lễ muốn.
Bình tĩnh mấy ngày, cô càng cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, một bên tìm nhà mới, một bên tìm lý do có thể dọn ra ngoài.
Cuối tuần công ty tụ tập ăn uống, Tạ Thu Thủy cũng không biết tại sao lại uống nhiều thêm hai ly, trí nhớ cuối cùng dừng lại ở cảnh nằm sấp trên bàn ngủ, sau khi tỉnh lại đã là ngày hôm sau.
Cô khϊếp sợ phát hiện mình đã tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, cơ thể có nhiều dấu vết sau khi hoan ái, nhưng một chút trí nhớ về việc này cũng không có, mà bên cạnh mình, cũng có một người trần trụi giống cô… Là đàn ông.
Phản ứng đầu tiên của cô chính là nghĩ tới Trình Hiểu Lễ.
Cô xốc chăn lên, thấy rõ người trong chăn, nhất thời bị năm tia sét đánh tóe lửa, hóa đá ngay tại chỗ.
Tại sao lại là Lý Kỳ Ngôn?
“A!!”
Tạ Thu Thủy chậm chạp thét lên một tiếng chói tai, đánh thức Lý Kỳ Ngôn đang ngủ.
Chăn của Lý Kỳ Ngôn bị cô cướp sạch toàn bộ, xoa xoa đôi mắt buồn ngủ nhìn Tạ Thu Thủy: “Tiểu Thủy, em tỉnh dậy rồi.”
“Anh… Anh, anh… Sao anh lại ở đây?”
ràng là cô tụ tập ăn uống với người trong công ty, vì sao bây giờ lại ở một chỗ với Lý Kỳ Ngôn được cơ chứ?
“Nơi này là khách sạn.”
Lý Kỳ Ngôn không có chăn cũng rất thản nhiên, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đến mức mở rộng thân thể:
“Em không nhớ sao? Hôm qua em say rượu, gặp được anh, muốn được anh ôm, lại không nói cho anh biết nhà em ở đâu, cho nên anh mới đưa em đến đây thuê phòng.” Khuôn mặt anh ta mang theo nụ cười ái muội: “Tiểu Thủy, hôm qua em rất nhiệt tình, vẫn gọi tên anh, cởϊ qυầи áo của anh…”
“Đừng nói nữa!”
Quả thực việc này còn làm cho người ta khó có thể tiếp nhận hơn rất nhiều so với việc xuất hiện trên giường Trình Hiểu Lễ.
“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, Tiểu Thủy, em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Anh ta thường có thói quen đùa bỡn người khác.
Tạ Thu Thủy ôm đầu mình, chỉ cảm thấy đau đầu.
Tiếng chuông điện thoại di động quen thuộc vang lên, theo tiếng chuông điện thoại di động, Tạ Thu Thủy nhìn thấy quần áo rơi trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận