Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chưa từng sử dụng loại đồ chơi tình thú này, thân thể cũng co rúm theo, hoàn toàn không có cách nào dừng cơn cao trào lại.
Trình Hiểu Lễ cố định lại thân thể đang lộn xộn của cô, ngón tay cắm vào huyệt sau, bắt đầu mở rộng.
Sự chú ý của Tạ Thu Thủy đã bị trứng rung thu hút rồi, thân thể mềm nhũn hóa thành một vũng nước, không chỉ không có lòng dạ nào đi từ chối, hơn nữa dưới sự kɧoáı ©ảʍ, thịt ở huyệt sau trở nên rất co dãn, ngón tay của anh ta tiến vào cũng rất phối hợp, giống như người đang sốt ruột mở rộng chính là bản thân cô.
“Hừ… Ưʍ… ”
Tạ Thu Thủy bụm chặt miệng mình, ngăn cản từng tiếng từng tiếng như muốn thoát ra.
Trình Hiểu Lễ rút ngón tay ra, lôi gậy thịt đã cương cứng đến mức khó tin ra, đút hai lần vào giữa hai chân lầy lội của cô, cuối cùng cũng có thể đẩy vào trong huyệt sau.
“Ưʍ…”
Âm thanh rêи ɾỉ dồn dập của Tạ Thu Thủy đã biến thành một tiếng thở dài thật dài.
Cô không nghĩ tới, thì ra khi ở phía trước cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, có một gậy thịt cắm vào phía sau lại có thể mang cho cô sự kɧoáı ©ảʍ cao hơn, gậy thịt giống như một chút nữa đã đẩy vào trong lòng của cô, thịt mềm và gậy thịt cứng ngắc như sắt cọ xát vào nhau, cọ xát ra tia lửa trong lòng cô.
Nhưng là…
Nhưng là Lâm Xuân Lộ và Lý Kỳ Ngôn, bọn họ đã nghe được chưa?
Hai bên trực tiếp bắt kẻ thông da^ʍ tại chỗ, đó là hiện trường biết bao chết chóc.
Cô đứng ở bên đuối lý, sau khi kɧoáı ©ảʍ xong thì hoàn toàn không có lý do cãi lại.
Trình Hiểu Lễ cũng không lo lắng những thứ này như Tạ Thu Thủy.
Anh ta cũng không nhìn thấy, nhưng anh ta có thể cảm nhận được ánh mắt áp lực từ phía sau, lớn mật đút vào trong cơ thể Tạ Thu Thủy.
Cách một lớp da thịt, gậy thịt của anh ta cũng có thể cảm nhận được sự chấn động của trứng rung, kéo theo thịt mềm của Tạ Thu Thủy đυ.ng lên côn ŧᏂịŧ của anh ta.
Anh ta cũng không nhìn được mà phát ra hai tiếng rêи ɾỉ, mặc sức đâm vào.
Tạ Thu Thủy bị anh ta ôm lấy, cũng không có được cảm giác an toàn, một lần lêи đỉиɦ rồi lại một lần khiến cho cô trầm luân, càng ngày càng không khống chế được tiếng thét chói tai của mình.
Cô vừa co lại, vừa khó khăn mở miệng:
“Ừm…. Sẽ bị… Nghe thấy… A…. Sẽ phát…. Phát hiện… ”
Cô thật sự cũng lại không thể kiềm chế được một tiếng rêи ɾỉ nào nữa.
Trình Hiểu Lễ hoàn toàn không biết mỗi một lần cô kiềm chế gần như đều là giới hạn, đoán chừng còn tưởng rằng cô có thể tiếp tục kiềm chế.
Nhưng sao cô có thể kiềm được đây?

Bình luận (0)

Để lại bình luận