Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị Thu Thủy… ”
“Chị say rồi.” Tạ Thu Thủy hoang mang tìm lý do: “Vì lẽ đó nên ngày mai, chị sẽ không nhớ được bất kỳ chuyện gì.”
Sau khi nói xong, vội vàng rời đi.
Giang Viễn nhìn bóng lưng của cô, giật giật cổ họng.
Ở trước mặt nhiều người như vậy cô cũng có thể làm với người khác.
Lớn mật, buông thả.
Hắn nhìn xem cũng cứng lên rồi.
Hay là, có thể chiếm lấy cô.

Lâm Xuân Lộ đã quên mình phát hiện Trình Hiểu Lễ không đúng từ lúc nào rồi.
Chỉ nhớ rõ được lúc bản thân mình ý thức được, Trình Hiểu Lễ đã biểu hiện ở rất nhiều phương diện.
ta không kiên trì như trước đây, nhu cầu sinh lý cũng ít đi, ngay cả ánh mắt nhìn chính mình cũng không còn tập trung.
Không có căn cứ chính xác nào, nhưng trực giác của cô ta lại rất mãnh liệt.
Mãi đến tận ngày đó khi đi làm về, cô nghe được tiếng động ở trong tủ treo quần áo.
Có âm thanh thở dốc kiềm chế của phụ nữ.
Cô ta làm như không nghe thấy, bước chân đến phòng vệ sinh, mở vòi hoa sen lên rồi lại lén lút đi đến cửa gian phòng.
Lúc ẩn lúc hiện, động tác nhẹ nhàng trong tủ quần áo và tiếng rêи ɾỉ của phụ nữ lại càng rõ ràng hơn lúc nãy.
Trong lòng cô ta lại bình tĩnh một cách bất ngờ, chạy về phòng vệ sinh, yên tĩnh tháo trang sức, mở âm nhạc trên điện thoại di động ra, che giấu đi âm thanh trong tủ quần áo.
Trước đây cô ta luôn nói đùa rằng chính mình không thể thỏa mãn được Trình Hiểu Lễ, bảo anh ta đi tìm người khác, nhưng thật đến giờ phút này, Lâm Xuân Lộ chợt cảm thấy cô ta không muốn người đàn ông này nữa.
Quá bẩn.
Lúc cô ta trang điểm, lỗ tai cũng đang chú ý tiếng động trong tủ quần áo, mỗi khi nghe được tiếng rêи ɾỉ nhỏ bé là tay đều run một lúc.
Người đàn ông này lại dám đem phụ nữ về nhà.
Đột nhiên muốn biết người phụ nữ kia có dáng vẻ như thế nào.
Lâm Xuân Lộ ra khỏi cửa, từ chối buổi tiệc quan trọng đêm nay, canh giữ ở trong góc cửa.
Đợi hai giờ, cuối cùng cũng chờ được người đi ra.
Chỉ có một mình Trình Hiểu Lễ, không thấy người phụ nữ đó.
Thậm chí Lâm Xuân Lộ còn có chút kích động.
HIện tại cô ta nhưng là người bị hại, vì lẽ đó có thể đứng ở đỉnh cao của đạo đức để đi đặt câu hỏi cho người phụ nữ ở trong phòng kia, hỏi để cho cô ta nói không ra lời, có thể nhìn được dáng vẻ vì để che lấp mà không thể khống bịa chuyện.
Một lúc sau Lâm Xuân Lộ tỉnh táo lại, đứng ở cửa hít sâu một hơi, móc chìa khóa ra để mở cửa.
Trong nhà thông gió ở bốn góc, vì lẽ đó nên không có mùi vị gì, Lâm Xuân Lộ khóa cửa lại, đi vào bên trong tìm một lúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận