Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi gặp Giang Viễn ở quán bar, mỗi lần Tạ Thu Thủy nhìn thấy cậu ta thì đều cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Lúc làm việc có thể tránh tiếp xúc thì cứ tránh tiếp xúc.
Hên là không làm chung bộ phận.
Nhưng dẫu sao cũng làm cùng công ty, thế nào mà chả phải đυ.ng mặt.
Hôm nay là thứ sáu, sắp đến giờ đóng cửa, đến lượt Tạ Thu Thủy đến nhà kho để bổ sung đồ dùng văn phòng. Vốn dĩ là có thể đi lấy trong giờ làm việc, nhưng lúc đó là lúc các bộ phận khác đang bổ sung chi tiêu. Giang Viễn là người gia nhập vào bộ phận của họ trễ nhất. Thường thì những việc lặt vặt thế này đều để cậu ta làm nên khó tránh khỏi việc đυ.ng mặt.
Chẳng ngờ là lần này có tận mấy bộ phận nhờ vả cậu ta, thế nên cậu ta cũng phải chuyển giao đồ tới tận lúc tan tầm.
Khi Tạ Thu Thủy đến nhà kho, cậu ta đã dọn được đồ của vài bộ phận rồi.
Cô nhìn thấy mấy chữ ký trong sổ kê khai đều là tên của Giang Viễn cả.
Tạ Thu Thủy quẹt thẻ, đi lấy đồ mà nhân viên phụ trách đã đóng gói kỹ càng rồi đặt chúng lên xe hàng, thoáng quay đầu, khẽ nhìn vào bên trong.
Có lẽ Giang Viễn vẫn chưa quen việc ở nơi này lắm, lóng nga lóng ngóng cầm theo tờ danh sách tìm đồ khắp nơi.
“Đồ trong danh sách màu đỏ nằm trong cửa gỗ thứ hai!”
Tạ Thu Thủy không kiềm được mà nhắc nhở.
Giang Viễn quay đầu lại: “Hả?”
Tạ Thu Thủy cầm lấy chìa khóa, đưa cậu ta vào buồng nhỏ nằm ở trong cùng: “Tất cả mọi thứ trong danh sách đỏ cần phải được cách nhiệt, vì vậy nên nó đều ở trong này, có điều hòa để giữ lạnh.”
Cô thuận tay cầm lấy tờ danh sách từ tay Giang Viễn:
“Cậu đứng tựa vào cửa rồi đợi ở đây.”
Cô mở cửa và đi vào trong, lấy ra vài thứ trong danh sách.
Cô kéo một cái ghế đến để lấy mấy món ở trên cao. Giang Viễn nhìn thấy, lập tức chạy tới:
“Cứ để đó cho em.”
Tạ Thu Thủy vội vàng kêu lên:
“Đừng vào, cửa sẽ tự động khóa!”
Nhưng đã quá muộn, Giang Viễn đứng đực tại chỗ, mặt mày sững sờ, vừa quay đầu lại thì thấy nghe thấy tiếng lạch cạch vang lên, cửa đóng sầm lại.
Cậu ta sững người: “Cửa sẽ khóa à?”
Tạ Thu Thủy thở dài:
“Đúng thế. Có chìa khóa mới mở được, nhưng chìa khóa lại ở ngoài nên giờ không mở ra được đâu.”
Cô bấm chuông cửa sát bên, nhưng đợi một lúc vẫn không thấy nhân viên phụ trách đến mở cửa.
Tạ Thu Thủy cũng đành bó tay:
“Tai của nhân viên phụ trách không tốt nên có thể không nghe thấy được. Lấy điện thoại ra đây đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận