Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Viễn chỉ chỉ ra bên ngoài:
“Điện thoại di động của em ở bên ngoài.”
Hết cách, Tạ Thu Thủy đành cầm lấy di động của mình, nhưng khi nhìn vào điện thoại lại thấy mất sóng. Cô đi lòng vòng khắp căn phòng chật hẹp, nhưng vẫn không tìm được chỗ nào có thể liên lạc được.
“Thật xin lỗi chị Thu Thủy.” Giang Viễn buồn bã đứng trước cửa, vừa gõ cửa vừa la lên: “Có ai không? Chúng tôi bị nhốt ở bên trong!”
Qua một lúc vẫn chẳng có ai đáp lại như cũ.
Chuyện lớn rồi.
Bây giờ là thời điểm tan làm vào chiều thứ 6. Ước chừng khá khó để ngủ qua đêm ở một nơi nhiệt độ thấp như thế này. Hơn nữa cuối tuần cũng không có nhiều người, có thể sẽ không có ai tới kho hàng.
Công tắc điều khiển nhiệt độ trong phòng nằm ở bên ngoài, nhiệt độ giữ ở mức khoảng năm độ. Thêm vào đó bây giờ đang vào mùa thu, hai người mặc quần áo rất mỏng.
Giang Viễn mặc một chiếc áo ngắn tay phối thêm áo khoác, còn trên người Tạ Thu Thủy chỉ có mỗi áo dài tay. Cô tìm tín hiệu khắp nơi, qua một chốc đã bắt đầu run lẩy bẩy.
Căn phòng nhỏ rộng chưa đầy năm mét vuông, muốn vận động cũng không được.
Giang Viễn nhanh chóng cởϊ áσ khoác của mình ra, khoác lên người Tạ Thu Thủy:
“Không tìm được thì đừng tìm nữa, ở đây không có tín hiệu. Chị nghỉ ngơi trước đi, đưa điện thoại cho em để em thử xem sao.”
Tạ Thu Thủy mệt lả cả người, ngồi phịch xuống cái sofa đã vứt đi bên cạnh.
Nhìn thấy môi Giang Viễn dần trở nên tím tái, cô cởϊ áσ khoác: “Cậu mặc đi.”
“Không sao, em không lạnh…”
Giang Viễn vừa dứt lời thì mũi ngứa ngáy, hắt xì một cái.
Trong tình huống này, Tạ Thu Thủy cũng không còn lo lắng về chuyện xấu hổ trước đó nữa, liền trải áo khoác ra:
“Hay là chúng ta khoác chung để giữ ấm đi.”
Trong mắt Tạ Thu Thủy, Giang Viễn chỉ là một tên nhóc chân ướt chân ráo mới nhậm chức mà thôi.
Trẻ con có hơi liều lĩnh là chuyện bình thường, tại sao cô phải canh cánh về chuyện đã xảy ra vào hôm đó cơ chứ?
Hai người tựa vào nhau.
Giang Viễn lại hắt hơi, lấy tay xoa mũi:
“Chị Thu Thủy, tất cả đều là lỗi của em. Sau khi ra ngoài, em sẽ mời chị một bữa để bồi thường nha…”
Cậu ta ũ rủ nói: “Cũng chả biết khi nào mới có thể ra ngoài nữa.”
Tạ Thu Thủy trấn an:
“Cũng không lạnh lắm, vẫn có thể chịu đựng qua đêm nay.”
Vừa nói mà cơ thể vừa run lên bần bật.
“Đệm trên ghế sô pha có thể giữ ấm. Chị Thu Thủy nằm xuống đi tựa người vào sô pha. Em ở bên ngoài thì chị sẽ không bị lạnh.”
“Không cần…”
Vừa nãy Giang Viễn di chuyển nhiều đồ như vậy, sợ tay dơ nên cậu ta ở bên cạnh rửa tay sạch sẽ, sau đó mới nằm xuống bên cạnh cô, vây lấy cô vào bên trong sô pha.

Bình luận (0)

Để lại bình luận