Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Thu Thủy không cảm thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ nữa, cau mày muốn rút chân ra, không muốn phối hợp.
Lúc này tay chân của cô gần như đã được lau sạch, chỉ cần thay quần bệnh nhân vào là được, nhưng lúc này lòng dạ của Giang Viễn đã bị lay động rồi.
Cậu ta nhìn vào giữa hai chân của Tạ Thu Thủy, đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Có thể để cậu ta cọ không cách qυầи ɭóŧ được hay không?
Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà dương của Giang Viễn đã cương không chịu nổi.
“Chị Thu Thủy…” Cậu ta nói: “Chị có thể để cho em… cọ vào nơi đó chút xíu được không?”
“Ừm…”
Tạ Vấn Huy đang mơ mơ màng màng, không nghe được lời người khác nói, làm sao có thể đáp lại lời cậu ta nói cho được.
Nhưng Giang Viễn lại nghĩ cô đồng ý nên lập túc cởϊ qυầи lót của Tạ Thu Thủy ra, lấy tay vuốt ve nơi giữa hai chân nóng hầm hập của cơ.
Ướt sũng.
Cậu ta nhanh chóng lấy khăn lau đi nhưng làm thế nào cũng không lau hết được.
Sao chỗ này chảy nhiều nước dữ vậy?
Giang Viễn dùng tay nhấc nó lên, lòng bàn tay bao lấy toàn bộ âʍ ɦộ của Tạ Thu Thủy, cảm nhận được nơi dòng nước chảy ra nên cậu duỗi ngón tay vào dò xét.
Khó khăn lắm mới đút được một ngón tay vào, lỗ nhỏ lập tức kẹp chặt lấy, giống như sợ ngón tay rời đi, chặt đến mức khiến da đầu Giang Viễn tê dại.
Nếu đút dương cụ vào thì tuyệt biết mấy?
Giang Viễn nuốt một ngụm nước miếng:
“Chị Thu Thủy, thả lỏng đi, em không thể di chuyển được.”
Ngón tay không cử động làm cho Tạ Thu Thủy cảm thấy không thoải mái. Vì vậy mặc dù cô không nghe thấy lời nói lí nhí của Giang Viễn nhưng vẫn cố gắng thả lỏng cơ thể hết mức có thể.
Dù sao đó cũng là một giấc mơ.
Giang Viễn dùng ngón tay móc vào thăm dò bên trong. Đây là lần đầu tiên tiến vào trong cơ thể phụ nữ, lúc này cậu ta mới biết nơi này thực sự có một chốn bồng lai tiên cảnh. Một ngón tay có thể kẹp chặt tới mức này thì nơi này thật sự có thể nhét dươиɠ ѵậŧ vào được hay sao?
Cậu ta từ từ cương lên, du͙© vọиɠ nơi đáy mắt càng ngày càng mãnh liệt. Ngón tay thứ hai còn chưa đi vào thì cậu ta đã tưởng tượng đến việc đút côn ŧᏂịŧ của mình vào.
Cơ thể Tạ Thu Thủy lúc nóng lúc lạnh. Cô không thể phân biệt được mình là sợ lạnh hay sợ nóng, chỉ có cảm giác giữa hai chân là cực kỳ mãnh liệt và rõ ràng, cô rất muốn rồi.
Cũng chả phải là trong cuộc sống thực, cô chẳng cảm thấy tội lỗi gì khi buông thả bản thân trong giấc mơ cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận