Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ cần một ngón tay, nước ở phía dưới Tạ Thu Thủy đã chảy ra lênh láng, toàn thân mẫn cảm dễ dàng khơi dậy du͙© vọиɠ của người khác.
Giang Viễn rốt cuộc không nhịn nổi nữa, leo lên giường Tạ Thu Thủy chui vào trong chăn, mở quần của mình, côn thịt trần trụi áp sát vào hoa huyệt ẩm ướt của Tạ Thu Thủy.
“Chị Thu Thủy, chị chảy nhiều nước quá…”
Vừa dứt câu, cậu ta đã bắt đầu chà xát lên phía bên ngoài của cô.
“Ưm ưm…”
Lúc này, Giang Viễn và Tạ Thu Thủy tựa sát vào nhai, cậu ta có thể nghe thấy rõ ràng tiếng thở dốc rêи ɾỉ của cô.
Vốn là Giang Viễn cũng còn bận tậm đến việc có Lâm Xuân Lô bên cạnh, co đến mức giường kêu cót két.
“Hừ hừm… Thu Thủy…”
Giang Viễn vén tóc Tạ Thu Thủy, nhìn khuôn mặt dần ửng đỏ của cô, cúi đầu hôn cô.
“Ư ưʍ…”
Tạ Thu Thủy hít thở không thông, dưỡng khí không đủ, mũi hít vào thở ra dồn dập, phả vào môi Giang Viễn.
Phía dưới bị cọ xát, hoa huyệt của Tạ Thu Thủy mở ra đóng lại, gậy lớn bị nuốt vào một chút, so với chà xát bên ngoài qυầи ɭóŧ, Giang Viễn thoải mái đến mức suýt chút nữa đã quên mất mình đang hôn môi Tạ Thu Thủy mà rêи ɾỉ.
Cậu ta bình tĩnh lại mà ngẩng đầu lên:
“Chị ơi, chị muốn nuốt vào lắm rồi … Em muốn đi vào bên trong, có được hay không hả chị?”
Tạ Thu Thủy đã tưởng tượng côn ŧᏂịŧ này sẽ cắm vào trong, dựa theo quy trình bình thường, không phải đều như vậy hay sao? Nước của cô đã chảy nhiều như vậy rồi, sao còn không cắm vào đi chứ?
Cô rất khát vọng nên khi nghe câu hỏi này, cô tự động bỏ qua xưng hô mà đáp lời: “Ừm…”
Giang Viễn bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức toàn thân run lên, cậu ta đưa tay đỡ lấy côn ŧᏂịŧ, đẩy về phía trước, nhét được phần đầu nấm vào.
Vốn tưởng rằng ngón tay còn khó đi vào như thế, Giang Viễn lo lắng phía dưới của cô sẽ đau, vừa gặp phải chướng ngại vật thì sẽ không dám nhúc nhích nên bị rơi vào tình thế khó xử.
Tạ Thu Thủy gần như bị khó chịu tới mức tỉnh dậy, qυყ đầυ chỉ ở bên ngoài, không di chuyển, tùy ý để cơ thể Tạ Thu Thủy tự tiết ra nước.
“Ô ưm…”
Cơ thể Tạ Thu Thủy không được thỏa mãn, phía dưới cực kỳ trống rỗng, cô chủ động dang hai chân rồi nhấc lên, đẩy mông về phía trước.
“Ưm a…”
“Ưm…”
Cả hai cùng lúc rêи ɾỉ.
Giang Viễn được khích lệ càng thêm táo bạo, dùng sức đẩy côn ŧᏂịŧ thẳng tiến vào trong từng chút một.
Nhưng cô vẫn quá chặt, không giống dáng vẻ thường xuyên làʍ t̠ìиɦ, nhưng hết lần này tới lần khác từng động tác của cô lại như là bị làm tới chín rục, phản ứng thực nhạy cảm và mãnh liệt, theo từng cái đưa đẩy của Giang Viễn mà vừa nhả ra vừa nuốt vào, cực kỳ hưởng thụ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận