Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người nằm trên cô rất thiếu kinh nghiệm, Tạ Thu Thủy mơ mơ màng màng loại trừ Lý Kỳ Ngôn và Trình Hiểu Lễ.
Thật giống như cô bị người lạ trong mơ cưỡиɠ ɧϊếp vậy, loại cảm giác hoàn toàn không có ràng buộc về đạo đức này càng làm cho cô buông thả bản thân.
“Ư ưm… ư ư…”
Cũng may là người còn chưa tỉnh nên cho dù buông thả bản thân thì thì giọng luôn thiếu lực, không quá lớn đến mức đánh thức người bên ngoài.
Giang Viễn thì khác, cậu ta phải cố gắng kiềm giọng để không bị người khác phát hiện, còn phải chú ý xem Tạ Thu Thủy có đang kiềm nén hay không, vừa tra tấn vừa sảng khoái.
Sau khi toàn bộ cây gậy được đưa vào, Giang Viễn chậm lại, không để cho bản thân thoải mái đến quên mất, sau đó mới bắt đầu chuyển động cơ thể.
“Phốc… phốc…”
Cùng với tiếng cọt kẹt khe khẽ của chiếc giường, còn có tiếng nước lan khắp phòng.
Cảm giác bị đút vào càng lúc càng chân thật, càng lúc càng không giống một giấc mơ. Tạ Thu Thủy dần dần tỉnh táo lại, kɧoáı ©ảʍ trên cơ thể khiến cô không thể nào phân biệt được ngay mình đang ở trong hoàn cảnh nào.
“A…”
Kɧoáı ©ảʍ tột cùng nhanh chóng lan tràn, Tạ Thu Thủy vừa mới tỉnh dậy sau cơn mơ cũng không kìm được mà rêи ɾỉ thành tiếng.
Một bàn tay ngay lập tức chặn miệng Tạ Thu Thủy lại.
“Suỵt, chị Thu Thủy, nhỏ tiếng thôi, có người đó.”
Tạ Thu Thủy choáng váng.
Tại sao cô đột nhiên lạ bị Giang Viễn cᏂị©Ꮒ vậy?
Luồng kɧoáı ©ảʍ cuồn cuộn bên dưới khiến cô không có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều, cũng không phân rõ được đang trong hoàn cảnh nào, chỉ nghe cậu ta nói có người bên cạnh nên cô lập tức dồn hết sự chú ý vào việc khống chế tiếng rêи ɾỉ.
Cô nắm lấy ga trải giường, mới phát hiện hai chân đã chủ động câu lên người Giang Viễn.
Lại nghĩ đến mọi chuyện vừa nãy ở trong mơ, Giang Viễn làm mình, hình như là … có sự đồng ý của cô?
“Ưm ư!”
Giang Viễn va chạm không thuần thục lại vô tình đυ.ng phải một điểm gồ lên bên trong Tạ Thu Thủy, làm Tạ Thu Thủy không thể chống cự nổi, âʍ đa͙σ của cô co rút lại và lêи đỉиɦ.
“Giang Viễn, sao cậu lại kéo rèm giường lên?”
Đột nhiên, giọng nói của Lâm Xuân Lộ từ bên cạnh vang lên.
Giang Viễn sửng sốt.
Tạ Thu Thủy đang cao trào, căn bản không có cách nào dừng lại được, cho dù Lâm Xuân Lộ nói chuyện, cô vẫn bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ tới co rút mà phun nước như trước, kɧoáı ©ảʍ cũng không kiềm lại nổi.
Giang Viễn bị cắn chặt lấy, sướиɠ rơn người, bèn nén giọng đáp: “Bác sĩ nói, để chị ấy không bị trúng gió.”
“Ồ, cậu vẫn chưa ngủ à?”
“…Ừm …”
Bên ngoài rèm cửa chợt hắt tên vài tia sáng le lói.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận