Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta say đến mức có lẽ không biết mình đang làm gì.
Nhưng Lâm Xuân Lộ lại chỉ im lặng đi nhặt những mảnh vỡ trên mặt đất.
Tạ Thu Thủy vội vàng tiến lên:
“Lộ Lộ, đừng dùng tay nhặt nó lên, cẩn thận bị thương.”
Lâm Xuân Lộ đẩy cô ra, kiên trì dọn sạch mảnh vỡ.
Tạ Thu Thủy nhìn thấy bàn tay bị cắt tới chảy máu của cô ấy, kinh hãi nói:
“Lộ Lộ!”
Lâm Xuân Lộ vẫn như không sợ đau mà nhặt nó, cho vào thùng rác, từng chút một, máu thậm chí còn nhỏ xuống mép thùng rác.
Có rất nhiều việc phải dỗ dành thì cô ấy mới chịu làm, nhưng lúc này cô ấy lại trở nên hiểu chuyện, dọn sạch chai vỡ cho Trình Hiểu Lễ.
Lâm Xuân Lộ không hề khóc lóc hay làm khó mà lẳng lặng đem rác đi đổ.
Có vẻ cố tình chừa không gian lại cho họ.
Trình Hiểu Lễ không ngăn cản.
Thay vào đó, anh nắm lấy bàn tay của Tạ Thu Thủy:
“Anh đã chia tay với cô ấy rồi, Tiểu Thủy, như vậy là chúng ta có thể ở bên nhau rồi…”
Cuối cùng anh ta cũng hiểu được, không có danh phận ở bên cạnh cô, cô làm gì anh đều không có quyền can thiệp.
Tạ Thu Thủy hất tay anh ta ra: “Em có bạn trai!”
“Anh ta là bạn trai khỉ ho gì chứ!”
Tạ Thu Thủy trừng mắt nhìn anh ta:
“Muốn tìm bạn tình thì anh cứ ra ngoài tìm đi, em không muốn làm bạn tình với anh nữa.”
“Không phải bạn tình mà là bạn trai, bạn gái, Tiểu Thủy, anh muốn em làm bạn gái của anh.”
Tạ Thu Thủy thở dài:
“Anh say rồi, từ khi anh bỏ rơi Lộ Lộ, chúng ta chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa.”
Trình Hiểu Lễ nghiến răng, màn hình trước mặt lóe lên trước mặt cô:
“Tiểu Thủy, em còn nhớ cái này không?”
Đó là video cô ấy khỏa thân.
Tạ Thu Thủy cả giận run lên: “Anh gửi đi. Anh gửi đi!”
Anh ta ngay lập tức lấy lại điện thoại và bấm thêm vài lần nữa:
“Anh sẽ gửi một bản cho Lý Kỳ Ngôn, một bản cho bố mẹ và đồng nghiệp của em. Đến lúc đó mọi người sẽ biết rằng em là một người phụ nữ dâʍ đãиɠ đến cỡ nào, sẽ không ai cần đến em nữa. Em vẫn là của anh…”
Anh ta thực sự có thể làm được!
Tạ Thu Thủy ráng nhẫn nhịn:
“Anh rốt cuộc muốn gì?”
Trình Hiểu Lễ dừng tay, giương đôi mắt mù mịt:
“Lại đây, ngoan ngoãn để anh làm.”
Tạ Thu Thủy cắn môi tiến tới gần: “Trình Hiểu Lễ, anh buông tha cho em đi, tìm một người mà hai bên đều tự nguyện, chẳng lẽ không được sao?”
Trình Hiểu Lễ thấy cô không chịu khuất phục, tất cả những lời tốt đẹp vừa rồi đều bị ngâm trong nước, biến thành đôi mắt ướt đẫm, nặng nề.
“Đúng, anh cũng chẳng phải em thì không được, chờ anh chơi em chán rồi, anh sẽ tìm một người khác, thế nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận