Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây mới là cách thức giao tiếp bình thường giữa hai người họ.
Tốt nhất không nên nói cho cô biết thật ra trong thâm tâm mình muốn trở thành bạn trai đường đường chính chính của cô.
Chính vì uống quá nhiều rượu, nên mới có thể nói cho cô nghe những suy nghĩ bồng bột như vậy.
Sao có thể khiến chính mình rơi vào thế bị động?
Quả nhiên Tạ Thu Thủy cảm thấy Trình Hiểu Lễ bình thường hơn nhiều rồi.
Chia tay với Lâm Xuân Lộ, cũng không phải chuyện gì xấu, ít nhất vào lúc này, khi cô và Trịnh Hiểu Lễ ở bên nhau, Lâm Xuân Lộ sẽ bớt đi một phần gánh nặng.
Tất cả mọi nỗi đau đều là của riêng một mình cô.
Còn chẳng phải vì muốn cơ thể cô thôi sao?
Tạ Thu Thủy buồn bực cởϊ qυầи áo của mình, vừa cởϊ qυầи áo vừa nói: “Anh muốn làm thì làm nhanh lên đi.”
Dáng vẻ thiếu kiên nhẫn.
Trình Hiểu Lễ hỏi lại: “Anh có nói anh muốn trực tiếp làm sao?”
Tạ Thu Thủy sửng sốt: “Vậy anh muốn thế nào? Đi tìm Lộ Lộ đến đây, làm trước mặt cậu ấy sao?”
Bây giờ cô đã dám đứng trước mặt Trình Hiểu Lễ thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình.
Trình Hiểu Lễ uy hϊếp nói: “Gọi điện thoại cho Lý Kỳ Ngôn, nói chia tay với anh ta.”
Tạ Thu Thủy đứng bất động.
Cô còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý.
Nhưng Trình Hiểu Lễ sẽ không cho cô thời gian: “Em nghĩ rằng với mối quan hệ hiện giờ của chúng ta, em còn có thể tiếp tục bình yên vô sự tiếp tục với anh ta sao?”
Ở bên Trình Hiểu Lễ, cô đã bị định sẵn là không thể có một cuộc sống bình thường.
Tạ Thu Thủy chẳng cãi lại, cũng không thích bị kiểm soát, vì vậy lặng im chỉ đứng đó.
Trình Hiểu Lễ lại bật màn hình di động của mình lên: “Em không gọi, anh gọi. Gọi bằng di động của anh, chắc anh ta sẽ càng hiểu rõ ý nghĩa của nó là gì.”
“Không cần.” Tạ Thu Thủy vội vàng ngăn cản: “Em tự gọi.”
Cô bấm dãy số kia, Trình Hiểu Lễ bảo cô bật loa ngoài.
Âm thanh của Lý Kỳ Ngôn có chút vui sướиɠ: “Tiểu Thủy, em thu dọn đồ đạc xong rồi à? Đã khuya lắm rồi, nếu không nhanh qua đây, ngày mai dậy không nổi, sẽ không bắt kịp chuyến bay đâu.”
Tạ Thu Thủy đáp: “Ừm, đêm nay em không sang nữa.”
“Vậy ngày mai em phải dậy sớm, em ở cách sân bay quá xa, đừng chậm trễ công tác.”
Trình Hiểu Lễ nhíu mày.
Hóa ra, là cô muốn đi công tác, không phải muốn chuyển ra ngoài?
“Lý Kỳ Ngôn… Em…” Tạ Thu Thủy bỗng nhiên nghẹn lại, liếc mắt nhìn Trình Hiểu Lễ.
Do dự, là đang đợi cái gì?
Trình Hiểu Lễ đoạt lấy điện thoại di động của cô, đặt ở bên cạnh, trực tiếp đè cô lên trên bàn ăn.
Liên tiếp có động tĩnh không nhỏ phát ra, Lý Kỳ Ngôn vội vàng hỏi: “Làm sao vậy? Em bị ngã à?”
“Không… A… Em không…”
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận