Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

May mắn là sáng hôm sau cô phải đi công tác rồi.
Trình Hiểu Lễ có được câu trả lời thỏa đáng, trong tay còn có thứ uy hϊếp được Tạ Thu Thủy, cho nên anh ta đương nhiên không sợ cô đi đâu xa.
Có điều cô phải đi công tác hơn một tháng.
Có lẽ một tháng cũng đủ để khiến những điều này dần phai nhạt.
Bởi vì trong lòng có tâm sự, nên lúc đi công tác Tạ Thu Thủy đều không yên lòng, vào bữa tiệc ngày đầu tiên, đồng nghiệp người bản địa ngồi cạnh cô trên bàn tiệc, còn rất ân cần hỏi han cô bị làm sao.
Tạ Thu Thủy còn thật sự cho rằng đối phương quan tâm, chỉ nói là không quen khí hậu.
Không ngờ người kia lại đặt tay lên mu bàn tay cô, nói chỉ đủ cho hai người nghe được: “Nếu cô có gì không vui, chúng ta có thể nói chuyện ở chỗ khác.”
Giang Viễn đi cùng nhanh chóng đặt ly rượu giữa hai người họ, vừa mời rượu vừa ra hiệu cho Tạ Thu Thủy đổi vị trí với mình.
May mắn lần này có ba người cùng đi công tác, toàn là người của bộ phận kỹ thuật, Tạ Thu Thủy và Giang Viễn đều không giỏi ứng đối trên bàn rượu cho lắm, nên khi chặn giúp Tạ Thu Thủy, Giang Viễn có chút căng thẳng.
Đối diện là một người hàng ngũ lãnh đạo, cậu ta không nể mặt lãnh đạo như thế này, sẽ không bị làm khó dễ đấy chứ?
Sau khi tan tiệc, Giang Viễn và Tạ Thu Thủy cùng nhau trở về khách sạn, đi công tác chỉ có một mình Tạ Thu Thủy là con gái, Giang Viễn đưa cô đến cửa phòng, nhìn Tạ Thu Thủy mở cửa đi vào, lại rề rà không có ý định rời đi.
Tạ Thu Thủy mở miệng thắc mắc: “Có chuyện gì sao?”
Cậu ta liếc nhìn vào bên trong:
“Chị Thu Thủy, căn phòng này là do người ở đây sắp xếp. Nhìn ông lãnh đạo hôm nay đến đây chẳng phải người tốt lành gì, hay em vào kiểm tra thử giúp chị, nếu không mà có camera hay gì đó, không tốt cho con gái như chị.”
Đối mặt với Giang Viễn, trong lòng Tạ Thu Thủy không phải không có khúc mắc gì.
Lúc cô hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện, hai người đều im lặng không nói đến chuyện xảy ra ngày hôm đó, rõ ràng là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng chuyện ấy vẫn còn đó, Tạ Thu Thủy không thể nào quên được.
Thấy cô do dự, Giang Viễn bỗng ủ rũ: “Chị Thu Thủy, chị… không yên tâm về em sao?”
“Không có, không có.”
Tạ Thu Thủy mở cửa:
“Vào xem đi, làm phiền cậu rồi.”
Giang Viễn nở nụ cười, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ ở một bên, càng giống một đứa trẻ hơn.
Tạ Thu Thủy không hiểu sao lại cảm thấy tội lỗi.
Cậu ta vừa vào trong, đã nhìn quanh phòng một vòng, lúc này đang kiểm tra trước phòng vệ sinh gần cửa ra vào, vừa kiểm tra vừa hỏi:
“Chị Thu Thủy, hôm nay chị có vẻ rất lo lắng, có chuyện gì xảy ra sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận