Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Năm lần.
Chỉ cần năm lần, Tạ Thu Thủy có thể thoát khỏi Trình Hiểu Lễ.
Phải thương lượng với Tạ Thu Thủy đúng không?
Có lẽ cô cũng không muốn mình biết loại chuyện này, cho nên lúc đó do dự, cô thà để mình hiểu lầm là kiểu người tùy tiện cũng không nói cho chính mình.
Vì trong lòng có tâm sự nên lúc Giang Viễn và Tạ Thu Thủy cùng nhau trở về khách sạn đều hơi mất tập trung.
Đẩy của khách sạn đi vào vài bước mới phát hiện Tạ Thu Thủy không đi theo, quay đầu lại mới thấy cô đang đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn về một phía nào đó.
Theo ánh mắt của cô, Giang Viễn nhìn thấy Trình Hiểu Lễ.
Tạ Thu Thủy cảm thấy mình đang gặp ác mộng, ở nơi này cũng có thể gặp được Trình Hiểu Lễ.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Thu Thủy, đôi mắt anh ta sáng lên, trước sự ân cần xa lạ của Tạ Thu Thủy anh ta khẽ mỉm cười rồi sải bước đi về phía cô.
Tạ Thu Thủy lùi lại một bước: “Anh… sao anh lại ở đây?”
“Anh cũng đang đi công tác.” Anh ấy nói, “Anh tranh thủ đến. Tuy là ở thành phố kế bên, nhưng chỉ có nửa giờ lái xe, nên anh đến gặp em.”
Không đúng.
Vẻ mặt anh ta phấn khởi như vậy, người không biết còn tưởng rằng họ là bạn trai, bạn gái đang yêu nhau.
Trình Hiểu Lễ thậm chí còn không nhìn thấy người đang đi cùng cô, dang rộng vòng tay, ôm Tạ Thu Thủy, nhắm mắt cảm nhận nhiệt độ trên người cô, mới nói bên tai cô:
“Hoa anh đào ở sân tiểu khu đang nở rộ, đáng tiếc em không ở đó, anh thay chúng đến gặp em.”
Tạ Thu Thủy cắn răng, khó khăn nuốt câu nói kia xuống, người này sợ là có bệnh nặng rồi.
Cả bó tuổi rồi còn học người trẻ tuổi nói lời thâm tình?
Trình Hiểu Lễ dùng danh nghĩa bạn trai ở cùng phòng với Tạ Thu Thủy.
Giang Viễn biết rõ thứ trong tay của Trình Hiểu Lễ, dù không muốn nhưng cũng không thể tranh giành được gì.
Điều duy nhất cậu ta có thể làm là suy nghĩ xem làm thế nào để nhanh chóng hoàn thành việc Lâm Xuân Lộ đã giao cho cậu ta.
Vào cửa phòng, Tạ Thu Thủy đã sẵn sàng, lần nào cũng là ban đầu miễn cưỡng, về sau lại rất thích thú hưởng thụ, nếu không thay đổi được, thì cô sẽ làm quen.
Nhưng Trình Hiểu Lễ lại không hề vội vàng, hỏi công việc của cô đã xong chưa, dĩ nhiên là Tạ Thu Thủy nói chưa xong, tiếp tục cầm laptop của mình chỉnh sửa tài liệu đang lộn xộn.
Trình Hiểu Lễ tắm xong ngồi một bên chống đầu nhìn cô.
Tạ Thu Thủy bị nhìn đến sợ hãi:
“Nếu anh mệt thì cứ đi ngủ trước đi, đừng ở đây giả cú mèo dọa em nữa được không?”
Trình Hiểu Lễ cười gật đầu như một tên ngốc ngây thơ: “Được.”
Sau đó vui vẻ đi ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận