Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Viễn vội vàng ôm lấy cô, bảo cô đứng lên.
Không phải chưa từng nghĩ đến việc sẽ đánh thức Trình Hiểu Lễ, thậm chí cậu ta còn mong chờ tình cảnh này.
Dù sao Trình Tri Lễ cũng không nhìn thấy cái gì.
Tạ Thu Thủy nhẫn nhịn cảm giác khác thường trong cơ thể, đè nén giọng nói: “Không…”
Đây thật sự là một kỹ năng mà cô rất hay sử dụng, nhưng luôn làm không tốt, nhất là bây giờ cô đang bị chuốc thuốc, trong lỗ nhỏ ướŧ áŧ còn có một cây gậy thịt cắm vào nhưng không hề nhúc nhích.
Nghe giọng nói của cô, Trình Hiểu Lễ đưa tay sờ soạng: “Sao em lại đứng lên?”
Tạ Thu Thủy vội vàng sửa sang lại quần áo trên người mình, mặc áo ngực lên đàng hoàng.
“Trên mặt đất… Cứng…” Tạ Thu Thủy cắn răng nói: “Em đau mông…ưʍ…”
“Giọng nói của em sao lại mang theo giọng mũi, cảm rồi sao?”
Trình Hiểu Lễ cũng đứng dậy theo, đưa tay sờ đến mặt Tạ Thu Thủy.
Thật sự rất nóng.
Anh ta quan tâm: “Có lạnh không?”
Tạ Thu Thủy sợ bị anh ấy phát hiện ra, cố duy trì khoảng cách: “Còn… Khá tốt… ưʍ…”
Giang Viễn còn đang chậm rãi chen vào.
Cậu ta có gan làm như vậy sao?
Tuy rằng sợ bị phát hiện, nhưng bản năng của cơ thể Tạ Thu Thủy đã vượt qua lý trí rồi.
Cô rất muốn, nhẹ nhàng cọ xát từ phía sau vốn dĩ khiến cô không thể chịu nổi.
Thật sự không thể nhịn được tiếng rêи ɾỉ nữa, cô đành phải bật thành tiếng, mở miệng đổi thành lời khác: “Trình… Hiểu Lễ…”
Nửa đêm, giọng nói của cô còn tràn đầy sự nũng nịu, gọi tên anh ta, Trình Hiểu Lễ lập tức tỉnh táo lại trong nháy mắt.
Anh ấy tới gần Tạ Thu Thủy, muốn ôm lấy cô, nhưng Tạ Thu Thủy lại rất sợ việc này, cho nên đánh đòn phủ đầu, chủ động nắm lấy hai tay Trình Hiểu Lễ.
Nhưng làm như vậy cũng vô ích.
Nhu cầu trong cơ thể và chỉ số IQ còn sót lại duy nhất, bảo cô lựa chọn đặt tay Trình Hiểu Lễ lên ngực mình.
Cô dịu dàng nói: “Lúc chúng ta đi vào khách sạn… Đυ.ng phải hai người ở cửa… Ừm… Vai em bị… Thứ gì đó đâm vào… Vì vậy… Bây giờ rất nóng…”
Giang Viễn kinh sợ ngừng lại.
Cô, làm sao cô có thể đoán được?
Cô thông minh như vậy, sau này nhớ lại toàn bộ mọi việc, có thể phát hiện ra không?
Trình Hiểu Lễ: “Thuốc kí©ɧ ɖụ© sao?”
“Ừm… Có thể…”
“Em nhịn một chút, anh lập tức giúp em giải quyết…”
Tạ Thu Thủy khoác tay lên vai anh ấy, dù đã dùng ý chí lớn nhất của mình, vẫn không có cách nào rút cây gậy thịt trong cơ thể mình ra.
Hai tay Trình Hiểu Lễ đặt ở trên ngực cô, bắt đầu vuốt ve, nhưng cô vẫn lo lắng Trình Hiểu Lễ ôm lấy mình trước khi mình rút cây gậy thịt kia ra, lúc đó anh ấy nhất định sẽ đυ.ng phải người phía sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận