Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Hiểu Lễ càng kiên nhẫn hơn cô, cho nên cuối cùng vẫn là cô không chịu được, mông từ từ chạm đến dươиɠ ѵậŧ của anh ta, tìm kiếm một chút an ủi.
Trình Hiểu Lễ bỗng ôm cô lên, để mông cô rời xa hông anh ta, chỉ cho cô xoa ở bụng.
Tạ Thu Thủy mờ mịt nhìn anh ta.
Trình Hiểu Lễ nâng cằm cô lên: “Chủ động hôn anh, đưa đầu lưỡi vào miệng anh cùng anh hôn lưỡi, anh để cho em cọ.”
Vốn không muốn dùng thủ đoạn gì, nhưng cô lại không muốn.
Dùng thủ đoạn hình như cũng không để cô khó chịu.
Tạ Thu Thủy kéo tay anh ta ra, cúi đầu hôn lên môi anh ta.
Anh ta hoàn toàn nằm ngửa, lúc bị hôn cũng không hé miệng, cũng không có động tác, hoàn toàn chờ Tạ Thu Thủy chủ động.
Cô hôn như vậy căn bản không thể mở được miệng Trình Hiểu Lễ.
Bình thường Trình Hiểu Lễ làm như thế nào để cô mở miệng?
Tạ Thu Thủy suy nghĩ một chút, thè lưỡi liếʍ lên khóe môi anh ta, có ý thăm dò, lúc đầu lưỡi mềm mại liếʍ lên môi mềm mại của anh ta, chính Tạ Thu Thủy cũng có một chút kɧoáı ©ảʍ kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Từ bên trái dần dần liếʍ sang bên phải, Trình Hiểu Lễ vẫn như cũ không ở môi ra.
Tạ Thu Thủy vội vàng, há miệng như muốn bao vây miệng anh ta, cố gắng bú ɭϊếʍ đôi môi.
Nếu không lúc kí©ɧ ŧɧí©ɧ chỗ khác trên cơ thể, anh ta sẽ không tự chủ mở miệng ra.
Tạ Thu Thủy đặt tay lên ngực anh ta sờ soạng, học theo anh ta đưa móng tay khều móc.
Trình Hiểu Lễ bị đau, quả nhiên mở ra miệng ra.
Tạ Thu Thủy liền tranh thủ luồn đầu lưỡi vào, không kịp chờ đợi quấn lấy đầu lưỡi của anh ta.
“Chụt chụt…”
“Ưm ư… Ô…”
Chủ động hôn là cô, rêи ɾỉ cũng là cô.
Tạ Thu Thủy dán lên đầu lưỡi của anh ta, vụng về học theo cách của anh ta khi thì dây dưa, khi thì chạm lên hàm trên của anh ta.
Đó cũng là chỗ nhạy cảm của Trình Hiểu Lễ, bị liếʍ mấy lần cũng nhịn không được đem đầu lưỡi trêu chọc cô.
Bọn họ chủ động dùng đầu lưỡi trêu chọc nhau làm nụ hôn càng thêm mãnh liệt.
Âm thanh của những nụ hôn ướŧ áŧ tràn ngập không khí, Tạ Thu Thủy cảm giác thấy cơ thể cô càng nóng thêm, mềm nhũn, cả người chẳng còn sức lực.
Qua hồi lâu, Trình Hiểu Lễ cảm thấy cô đã học được rồi mới buông cô ra, ôm phần hông cô, ấn mạnh vào miệng huyệt của cô: “Nếu muốn thì tự mình làm.”
Tạ Thu Thủy chờ không được chà tới chà lui, hoa huyệt và hoa đế đè ép vào dươиɠ ѵậŧ cứng ngắc của Trình Hiểu Lễ, mỗi một lần cọ xát trên người lại nổi lên một tầng da gà.
“Ưʍ…”
Cô tự cử động, cũng có thể thoải mái.
Trình Hiểu Lễ thưởng thức biểu cảm của cô, khao khát côn thịt của anh ta như thế, ngay cả lúc cô ngồi im không động đậy cũng có thể làm cho cô thần hồn điên đảo, không uổng công đã làm nhiều lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận