Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bây giờ Giang Viễn đã biết tất cả những người xấu xa bên cạnh Tạ Thu Thủy, cho nên chỉ có thể ở bên cạnh cậu, Tạ Thu Thủy mới không phải lo lắng về sau, mới có thể không bị người ta uy hϊếp thêm lần nào nữa.
Một cô gái không biết cách từ chối người khác như vậy, có thể ban đầu cô sẽ không bằng lòng, nhưng chỉ cần Giang Viễn cứ tiếp tục dây dưa thì cô cũng sẽ đồng ý thôi.
Cô vẫn luôn là người dễ nói chuyện nhất.
Cũng có thể, Lâm Xuân Lộ chỉ là muốn khiến Tạ Thu Thủy nhớ kỹ sự sỉ nhục này cả đời.
Giang Viễn ngồi ở đầu giường nhìn Tạ Thu Thủy, đột nhiên cậu lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Chỉ là làm một nhiệm vụ, chỉ cần quay lại cảnh cô ở bên cạnh Trình Hiểu Lễ cầu xin chính mình là đủ rồi.
Tạ Thu Thủy vẫn còn trong cơn mê man, tiếng nói vừa nãy của Lâm Xuân Lộ có hơi ồn tới cô, cô mơ hồ nghe được bên cạnh có người đang nói chuyện.
Nói về nội dung gì thì cô nghe không rõ lắm, chỉ cảm thấy nó không nên xuất hiện ở đây, trong lòng sinh ra sự đề phòng, giãy giụa muốn tỉnh lại nhìn xem.
Nhưng cô tỉnh không nổi, chỉ cảm thấy chăn bị người ta xốc lên, trọng lượng vẫn luôn đắp trên người cũng nhẹ đi, một bàn tay luồn vào trong quần áo cô, xông thẳng đến ngực cô, chạm một phát liền thấy một cảm giác lành lạnh.
Ngón tay bôi thứ gì đó lên ngực cô, sau khi ngón tay rời đi, đầṳ ѵú liền trở lên vô cùng lạnh lẽo.
Tiếp theo lại có một bàn tay luồn vào trong quần, dán ở trên hoa huyệt cô, dùng ngón tay quẹt qua từng ngóc ngách bên ngoài, quét qua nơi nào, nơi đó lập tức trở lạnh.
Đồ vật lạnh lẽo cũng không ảnh hưởng tới cảm xúc của bản thân, hết đợt này đến đợt khác truyền đến bụng trên của cô, khiến cô ở trong mơ cũng nóng lên theo.
Là đã được trêu chọc một lúc rồi hay sao?
Sao cơ thể lại đột nhiên có phản ứng?
Bỗng nhiên, một cây đồ vật to lớn cắm vào trong hoa huyệt của cô, có hơi cứng, nhưng dường như cũng mang theo thứ giống như ngón tay, ngay lúc đi vào, Tạ Thu Thủy cảm thấy nơi bị đυ.ng vào ở bên trong huyệt nhỏ của mình đều lạnh theo.
Cây gậy chọc đến độ sâu nhất định thì dừng lại, bắt đầu khuấy động trái phải trên dưới.
Nhiệt độ của toàn bộ hoa huyệt giảm xuống theo sự khuấy động của đối phương.
Cây gậy to lớn vẫn chưa rời đi, Tạ Thu Thủy cảm thấy ngực bắt đầu có sự biến đổi, mất đi sự lạnh lẽo ban đầu, ngược lại còn nóng rực lên.
Nóng rực như kèm theo sự gặm cắn của côn trùng, bắt đầu phát ngứa.
“Chị Thu Thủy?”
Giọng nói bên tai bắt đầu trở lên rõ ràng hơn.
Tạ Thu Thủy khó chịu nhưng lại không thể động đậy, tiếng hừm tỏ rõ sự không vui của bản thân.
“Hiệu quả nhanh vậy sao?”
Giang Viễn buông đồ trong tay ra:
“Chị Thu Thủy, chị tỉnh rồi sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận