Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rõ ràng là ngứa ngáy, sao chỉ cần nhẹ nhàng xoa nắn một chút như thế là có thể giảm bớt vậy?
Hoa đế của cô rất co dãn, Giang Viễn xoa nắn một chút vừa buông ra, hoa đế lại phồng lên.
“Ưm…”
Tay đừng đi…
Tạ Thu Thủy chìm trong mơ màng.
Giang Viễn nhìn đầṳ ѵú cứng ngắc của cô:
“Có muốn em liếʍ một chút chỗ này của chị không?”
Vừa nói, tay cậu ta vừa nhẹ nhàng ngoéo đầṳ ѵú cô.
Tạ Thu Thủy lập tức run rẩy đến mức nước bên dưới cũng chảy ra.
Cô đã không còn chịu sự khống chế nữa, sự khó chịu của cơ thể che đậy hết lý trí của cô.
“Muốn…” Cô tỉnh táo hơn một chút, dần dần có thể phát ra nhiều âm tiết hơn: “Liếʍ… vυ”…mau ăn…vυ” …ưm…của tôi…”
Cô bị tra tấn đến điên rồi, đôi mắt thấm đẫm nước mắt.
Giang Viễn vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếʍ một chút rồi lập tức rời đi.
Một chút đó gần như muốn liếʍ đến linh hồn cô, cô cảm thấy hồn phách của chính mình đều đang run rẩy, thân thể đã tê dại đến mất cảm giác, chỉ có khát vọng thâm nhập sâu vào trong linh hồn.
Sao có thể chỉ liếʍ một chút?
Tạ Thu Thủy sốt ruột: “Vẫn…vẫn muốn…”
Giang Viễn kích lệ cô: “Nói to lên!”
“Muốn nữa…ngứa…ưm…”
Giang Viễn chỉ dùng tay ngoéo: “Để ai ăn vυ” của chị?”
“Cậu… a ưm…”
“Em là ai? Muốn em làm cái gì thì gọi tên em rồi đưa ra yêu cầu.”
Tạ Thu Thủy sắp bị tra tấn đến điên rồi, đâu còn quản nổi yêu cầu của đối phương có quá đáng hay không, sốt ruột vội vàng đáp:
“Giang Viễn…phải không? Giang Viễn… liếʍ vυ” tôi… cầu xin cậu, mau lên… ăn vυ”… ưm…”
Cô sắp khóc rồi.
Giang Viễn không còn xoa cô nữa mà cúi đầu ngậm lấy núʍ ѵú của cô, cậu ta chỉ có một cái miệng, biết là Tạ Thu Thủy khó chịu, bàn tay còn lại cầm chặt lấy đầṳ ѵú nhỏ bên kia nắm bóp.
“Ha a…” Tạ Thu Thủy ôm lấy cái đầu tóc tai mềm mại này.
Bề mặt sần sùi của lưỡi cọ sát vào đầṳ ѵú cô, mềm mại mà nóng ẩm, cơn ngứa ấy biến thành một loại ngứa ngáy khác, tiến thẳng tới chỗ sâu trong cơ thể.
Nhưng chỉ thỏa mãn mỗi chỗ này thôi căn bản không đủ.
Phía dưới của cô cũng ngứa đến không chịu nổi.
Muốn cậu ta giúp đỡ liếʍ phía dưới, nhưng lại sợ khi cậu ta rời đi núʍ ѵú lại phát ngứa.
Một bên là tiếng rêи ɾỉ thoải mái khi núʍ ѵú được thỏa mãn, một bên là tiếng rên bất mãn vì bên dưới trống không.
Không kịp thỏa mãn, cô muốn nhanh hơn nữa, đồng thời bên trên có người ăn, bên dưới có người liếʍ, bên trong có thứ gì đó liên tục ma sát.
Nhưng hiển nhiên ba điều này không thể được thỏa mãn đồng thời, cô chỉ có thể chọn cách tốt nhất, ôm lấy đầu Giang Viễn,mở miệng cầu xin cậu ta: “Bên dưới… ưm ơm … cũng muốn…”
Giang Viễn vừa….vừa hỏi cô: “Muốn cái gì?”
“Đâm… vào trong… hu hu hu ưm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận