Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lý Kỳ Ngôn buông cô ra, trong tay cầm một cây gậy chơi với mèo đặt ở bên cạnh, phía trên có mấy sợi lông vũ đầy màu sắc, sau đó khẽ vuốt ve lên tai cô:
“Hôm nay anh muốn xem xem em có thể dâʍ đãиɠ đến mức nào.”
Lông vũ nhỏ cọ lên vành tai khiến cô nổi da gà từng đợt từng đợt, tiếp đó truyền xuống cơ thể, Tạ Thu Thủy vốn sợ ngứa, giống như trải qua kiểu trêu chọc này, cô biết rõ mình không có cách nào để trốn tránh, nhưng thân thể vẫn kìm nén giãy dụa, sợi dây thừng ma sát theo, chà xát đến chỗ mềm mại lại nổi lên từng trận run rẩy.
Đây là một vòng tuần hoàn ác tính.
Vừa bắt đầu Tạ Thu Thủy đã không chịu nổi, vội vàng nhận sai:
“Em… Em sai rồi… Lý Kỳ Ngôn…”
Luôn luôn là dáng vẻ này, làm cho người ta không nỡ xuống tay nặng nề.
Lý Kỳ Ngôn cũng hạ quyết tâm, dùng cây gậy trêu mèo trêu chọc vài cái trên lỗ tai cô, sau đó dần dần đi xuống, chơi đùa trên cổ, trên xương quai xanh của cô.
“Ưʍ…”
Dây thừng rung lên theo thân thể đang không ngừng run rẩy của Tạ Thu Thủy, thỉnh thoảng sợi dây thừng trật ra một chút lập tức có vết đỏ rất rõ ràng.
Rất ngứa, nhưng lại không thể dùng tay gãi, thân thể thành thạo tự động chuyển hóa cảm giác ngứa ngáy từ bên trong thành cảm giác thân thể sung sướиɠ khi được kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Sắc mặt cô đỏ bừng, không lâu sau đã thở hồng hộc, ánh mắt ẩn chứa đầy ham muốn tìиɧ ɖu͙©.
“Tí tách” một tiếng, nước nhỏ giọt xuống đất,
Lý Kỳ Ngôn ngẩn ra, nhìn vào chỗ giữa hai chân cô.
Chất lỏng phía dưới đã treo trên dây thừng ở ngay chỗ miệng huyệt, kéo thành sợi tơ dài, đang dần chảy xuống, mắt thấy lại sắp có một giọt nữa rơi xuống đất.
Thì ra, thân thể của cô thật sự mẫn cảm đến như vậy.
“Tiểu Thủy, khó trách em lại ra ngoài vụиɠ ŧяộʍ, quá dâʍ đãиɠ, hễ là đàn ông đều sẽ bị dáng vẻ này của em mê hoặc.”
“Em không… Ưm… A… Em không… Không được…”
Sợi dây thừng kia trói chặt cô, vừa đau vừa sướиɠ, cảm giác này làm cho cô rất khó chịu, căn bản không có cách nào khiến anh ta dời sự chú ý khỏi dáng vẻ này của mình, thật sự quá dâʍ đãиɠ.
Những sợi lông vũ của cây gậy mèo trượt xuống ngực cô, cọ xát lên núʍ ѵú của cô.
“Hừ ư… Lý Kỳ Ngôn…” Hai mắt cô rưng rưng: “Đừng đυ.ng vào… Nơi đó…”
Lý Kỳ Ngôn càng muốn đi qua nơi đó, trượt xuống, sau đó lại trượt lên trên.
Cây gậy chơi với mèo mang theo những sợi lông vũ chính là như vậy, cho dù dùng sức như thế nào đi nữa, đều chỉ giống như đang nhẹ nhàng vuốt ve.
“Ừm. Đừng chạm vào… Thật là ngứa…”
Từng giọt từng giọt rơi xuống từ giữa hai chân, dần dần trở nên dày đặc hơn.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận