Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rõ ràng là hai người làm chuyện sai trái trước, kết quả anh ấy lại biến thành người thứ ba, chuyện này không công bằng! Nếu anh đánh anh ấy, hãy đánh em trước đi!”
Bảo anh ta đến mang Tạ Thu Thủy đi, không để cho anh ta gây thương tổn với Lý Kỳ Ngôn nữa.
Trình Hiểu Lễ ném cây gậy xuống, xoay người ôm Tạ Thu Thủy rồi rời đi.
Anh ta ôm cô rất ổn định, Tạ Thu Thủy ngủ ở trong xe thêm một lát, sau khi về đến nhà, Trình Hiểu Lễ cũng không đợi cô tự tỉnh lại, mạnh mẽ ôm cô lên.
Không nói một lời nào, sợ vừa mở miệng lập tức không thể nhịn được cơn giận.
Ôm vào phòng tắm, nhìn thấy vết thương trên người cô, lại thở dài, đặt cô lên giường.
Tạ Thu Thủy tỉnh táo hơn một chút, nhìn thấy anh ta đi lấy hòm thuốc, suốt dọc đường đi anh ta không nói một câu nào thì cất tiếng gọi:
“Trình Hiểu Lễ…”
Anh ta không trả lời, chỉ lấy ra lọ thuốc khử trùng, bôi mấy vòng quanh ngực cô.
Tạ Thu Thủy chống tay rụt về phía sau.
Vừa lạnh vừa đau.
Đó là Lý Kỳ Ngôn đeo lên cho cô, nói cô đói khát như vậy thì đeo hai chiếc khoen, sau này vừa chạm vào khuyên là có thể cứng.
chí còn định cài khuyên lên hoa huyệt của cô, nếu Trình Hiểu Lễ không tới, có lẽ sắp tới cô sẽ phải đến bệnh viện vì mấy chiếc khuyên này mất.
Cô lùi về sau khiến Trình Hiểu Lễ càng không thoải mái hơn, mang theo chút phiền não:
“Em muốn đeo thứ này đến lúc nào?”
Đầu ngón tay Tạ Thu Thủy cuộn lại, nắm chặt lấy góc chăn, cố gắng chịu đựng cảm giác đau đến tận xương tủy khi bị chạm vào, nhắm mắt không dám nhìn.
“Shh a…”
Trình Hiểu Lễ vừa mới đυ.ng phải chiếc khuyên, cô lập tức hít một tiếng.
Mấy ngày nay cô cũng đã học được cách tự động chuyển hóa đau đớn thành một loại kɧoáı ©ảʍ khác.
Chỉ là vừa chạm vào, núʍ ѵú đã cứng không chịu nổi, nhưng kèm theo sự cứng rắn đó còn mang theo sự đau đớn khi bị sưng lên.
Phải để cô nhớ thật lâu.
Trình Hiểu Lễ không dừng tay, mạnh mẽ tháo chiếc khuyên.
Đau đớn kèm theo việc đầu ngực bị tấn công từng đợt từng đợt một, kéo dài không ngừng, bởi vì chỗ đó mẫn cảm, luôn dẫn đến chút kí©ɧ ŧɧí©ɧ bên trong.
Tạ Thu Thủy khó chịu vặn vẹo hai cái, trong miệng phát ra tiếng nức nở.
“Biết đau rồi sao?”
Vốn dĩ có ý định chất vấn, vừa ra khỏi miệng lại kiềm chế cảm xúc của mình.
Tạ Thu Thủy gật đầu.
Tất nhiên cô biết đau rồi.
Nhưng đây là Lý Kỳ Ngôn ép cô đeo lên, còn cô không hề thích một chút nào.
Sau khi Trình Hiểu Lễ tháo khuyên ra xong thì bôi thuốc cho cô:
“Ngay từ đầu anh ta chỉ coi em là công cụ giải tỏa mà thôi, sao còn để anh ta lừa gạt chứ?”
Tạ Thu Thủy im lặng không nói nên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận