Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi lau xong những thứ trên người cô thì còn sắp xếp chăn cho cô, lúc xoay người muốn rời đi, Tạ Thu Thủy bỗng nhiên nắm lấy tay áo anh ta:
“Trình Hiểu Lễ, anh, ngủ cùng em được không?”
Trước đây cô luôn bài xích chuyện này.
Cho dù là như cầu của thân thể, hay là bởi vì muốn cảm ơn sự chăm sóc của anh ta vào ngày hôm nay, nhưng khi nghe được lời nói của cô, trong lòng Trình Tri Lễ vẫn nhảy nhót một phen.
“Hôm nay chính em…”
Còn chưa nói xong, đã bị Tạ Thu Thủy cắt ngang:
“Ở lại với em…” Cô nói: “Được không?”
Cô đang lấy lòng anh ta sao?
Cơn giận của Trình Hiểu Lễ trong nháy mắt đã tiêu tan hơn phân nửa.
Làm sao có thể từ chối lời thỉnh cầu này của cô được chứ.
Từ từ nằm xuống bên cạnh cô, Tạ Thu Thủy nằm nghiêng người, ngoắc ngoắc ngón tay anh, muốn gần hơn một chút nữa, nhìn thấy sự nghi hoặc trên mặt anh ta, cô lại rụt tay lại.
Trình Tri Lễ kịp thời nắm lấy cổ tay cô, giữ chặt năm ngón tay cô.
“Ngủ đi, chờ đến em khỏe, anh vẫn sẽ không bỏ qua cho em đâu.”
Tạ Thu Thủy chỉ thản nhiên nở nụ cười, sau đó nhắm hai mắt lại.
Anh ta sẽ không bỏ qua sao?
Hình như, cũng không khó chấp nhận như vậy.
Để chăm sóc vết thương cho Tạ Thu Thủy, Trình Hiểu Lễ bôi thuốc cho cô mỗi ngày, mỗi khi bôi vào những bộ phận nhạy cảm, cô luôn phản ứng rất dữ dội, nhưng để vết thương sớm lành, cả hai phải dừng chuyện đó lại một thời gian.
Sau khi trêu chọc nhưng không vừa ý, Tạ Thu Thủy cảm thấy trong lòng rất khó chịu.
Và để tránh quần áo cọ vào vết thương, mấy ngày nay Tạ Thu Thủy đều ở nhà, không được mặc áσ ɭóŧ hay qυầи ɭóŧ. Dù ăn, ngủ hay nói chuyện, cô đều lủng lẳng cặρ √υ” to tròn trước mặt Trình Hiểu Lễ.
Trình Hiểu Lễ cũng sắp phát điên rồi.
Khi vết thương trên người dần khỏi và không còn cảm giác đau đớn gì, Tạ Thu Thủy mặc qυầи ɭóŧ vào, dường như Trình Hiểu Lễ vẫn chưa quen, nhìn cô chằm chằm trong bữa tối:
“Em đã khỏi chưa mà đã mặc qυầи ɭóŧ rồi? ”
Tạ Thu Thủy đỏ mặt đáp :
“Khỏi rồi.”
Không biết vì sao bản thân lại bị bệnh, nếu còn không khỏi, mổi ngày đều phải bôi thuốc lên vùиɠ ҡíи như kɧıêυ ҡɧí©ɧ ham muốn của cô, Trình Hiểu Lễ nhất quyết không cho cô ấy tự bôi thuốc.
Sau bữa tối, Tạ Thu Thủy xem TV trên ghế sô pha, Trình Hiểu Lễ đã thay quần áo:
“Ở nhà nhiều ngày như vậy, có muốn ra ngoài đi dạo không? Vừa hay đi dao để mau tiêu.”
Tạ Thu Thủy nhìn chiếc áo len màu xám của anh mà thấy buồn cười:
” Chỉ là ra ngoài đi dạo thôi mà , ăn mặc bảnh bao như thanh niên vậy, trông em lại già hơn mất.”
Cả hai cùng cười rồi cùng nhau bước ra khỏi cửa, đi dạo dọc bờ hồ ở công viên Hồ Đông gần đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận