Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Họ chưa bao giờ đi cạnh nhau một mình như thế này.
Tạ Thu Thủy nhìn nghiêng: “Sao anh cứ cười khúc khích vậy?”
“Anh đang cười à? Anh vẫn như bình thường mà.”
“Anh vẫn đang cười đấy.”
Tạ Thu Thủy chỉ vào mặt anh: “Nhìn này, anh lại đang cười, giống như một kẻ ngốc vậy.”
Trình Hiểu Lễ kéo tay cô ra: “Em cũng cười rồi.”
Vốn dĩ hai người còn giữ một chút khoảng cách nên Trình Hiểu Lễ tranh thủ nắm tay cô:
“Đã nhiều ngày em không ra ngoài rồi, hẳn là em không biết đường, ôm anh đi, đừng bị lạc đấy.”
Tạ Thu Thủy nắm chặt tay anh: “ Ừm”
Lòng bàn tay của anh to gần gấp đôi so với của Tạ Thu Thủy, nhưng anh lại cảm thấy an toàn một cách khó hiểu khi nắm bàn tay bé nhỏ của cô.
Công viên Hồ Đông là một nơi thích hợp để đi dạo, xung quanh có rất nhiều người bán hàng rong, tâm trạng vui vẻ, Tạ Thu Thủy dừng lại bên cạnh một trong những người bán hàng rong rồi nhìn Trình Hiểu Lễ.
Trình Hiểu Lễ nhìn chằm chằm vào cây kẹo dẻo:
“Chẳng phải em không thích đồ ngọt sao?”
Mặc dù nói vậy nhưng vẫn mua một đống kẹo mang về.
Tạ Thu Thủy cầm lấy cây kẹo: “Thì nhìn trông cũng rất đẹp”
Không cần ăn, trong miệng cũng đã cảm giác được vị ngọt
Sau khi hai người tản bộ thêm một lúc, họ dừng chân ngồi dưới một bụi cây nhỏ, Tạ Thu Thủy đưa kẹo dẻo cho anh:
“Nè, ăn đi.”
Trước đây cô chưa bao giờ nhã nhặn với Hiểu Lễ, chỉ là sau hai ngày được Hiểu Lễ chăm sóc, cô mới thể hiện sự ngây thơ của mình.
Giống như… đang trong một mối quan hệ yêu đương.
Trình Hiểu Lễ bước tới, ngay khi anh ta định mở miệng, Tạ Thu Thủy đã di chuyển chiếc kẹo dẻo.
Cô cũng nghĩ trò chơi này rất vui, vì thấy Trình Hiểu Lễ mỉm cười vui vẻ.
Cuối cùng cũng có được anh ta một lần.
Mấy ngày nay luôn bị anh ta lừa, muốn nhưng không được, thân thể Tạ Thu Thủy gần như chết ngạt.
Mặc dù biết anh ta làm điều đó vì muốn tốt cho mình.
Trình Hiểu Lễ nắm lấy tay cô muốn kéo lại, nhưng thay vì ăn kẹo dẻo, anh lại đặt môi mình lên bàn tay đang cầm kẹo dẻo của cô, hôn vào ngón tay cô, dùng lưỡi liếʍ nó.
Tạ Thu Thủy đỏ mặt: “Trình Hiểu Lễ! Đang ở bên ngoài mà…”
“Anh biết.” Anh lật tay Tạ Thu Thủy ra nhìn: “Tay em dính đầy kẹo dẻo. Anh nghĩ không nên lãng phí thức ăn như vậy, nhất định phải ăn sạch sẽ.”
Tạ Thu Thủy muốn rút tay về những không cách nào thoát khỏi bàn tay anh, ngay khi rút tay về, Trình Hiểu Lễ lại kéo cô về phía anh.
Khuôn mặt Trình Hiểu Lễ ngay lập tức áp sát vào cô
Anh nhìn mặt Tạ Thu Thủy: “Em có biết khi nào em đẹp nhất không?”
“ Là khi nào?”
“Đó là lúc mắt mờ, miệng há ra thở hổn hển, nước mắt rơi trong khi cơ thể run rẩy. Đó là dáng vẻ đẹp nhất của em.”
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận