Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhiệm vụ chi nhánh của Nguyễn Mộng Vân là 【Đầu dương nhập quan】. Ngay ngày đầu tiên bước vào trò chơi, cô ta đã thu phục Ngô Tĩnh, một người chơi mới nhút nhát, cái gì cũng không hiểu lại cái gì cũng sợ hãi. Thậm chí, Nguyễn Mộng Vân còn biết trước nhiệm vụ chi nhánh của Ngô Tĩnh là 【Che nắng】, hoàn toàn đối lập với nhiệm vụ của mình.
Điều này đồng nghĩa với việc giữa hai người họ, chỉ có một người được sống.
Cô ta che giấu tất cả một cách khéo léo, cho đến khoảnh khắc cuối cùng, khi cánh cửa quan tài gần như đóng chặt, nhân lúc đốt hương, cô ta giả vờ vô tình chọc bó hương đang cháy vào mặt Ngô Tĩnh. Tiếng thét thảm thiết vang lên, chiếu trúc rơi xuống, mặt trời lọt vào quan tài, nhiệm vụ chi nhánh của cô ta hoàn thành.
Lúc này đây, khi đối mặt với nhóm Khương Ly, nụ cười của cô ta đặc biệt rạng rỡ. Điều duy nhất khiến cô ta cảm thấy bẽ mặt có lẽ là Cảnh Diêm, đôi mắt quyến rũ khiến biết bao nam người chơi và cả NPC nam say đắm, vậy mà anh lại dường như không nhìn thấy cô ta.
“Trò chơi này còn dài, cứ chờ xem.”
Nhìn bóng dáng mảnh mai của Nguyễn Mộng Vân rời đi, Khương Ly xoa xoa cánh tay nổi da gà. So với xác chết và người giấy, những người chơi mưu mô, nham hiểm như Nguyễn Mộng Vân dường như càng cần phải đề phòng. Loại người như cô ta khiến Khương Ly nhớ đến Chương Hằng ở vòng trước, tưởng như nắm chắc mọi thứ trong tay, cuối cùng lại bị kẻ không ngờ tới nhất giết chết.
“Đây nào phải là hoa thỏ tai, rõ ràng là một đám hoa ăn thịt người.” Lam Lam đưa ra kết luận sâu sắc.
Xuống núi đã gần 9 giờ sáng, ở nhà cũ vẫn còn một mâm cỗ cúng. Sau khi ăn xong, mọi người dọn dẹp vệ sinh, đem bàn ghế bát đũa trả lại cho từng nhà.
Khương Ly được sai đi lau sàn, Lam Lam đành phải đến giúp cô. Trên nền xi măng tối tăm, khắp nơi đều in dấu chân máu, đặc biệt là trước linh đường trống trải, vũng máu lớn đen sì… Cảnh Diêm đi xách hai xô nước đến mới lau sạch được chỗ đó.
“Anh đi trả đồ, lát nữa anh quay lại rồi mình cùng về.”
Là NPC quan trọng – trưởng thôn, Cảnh Diêm có nhiều việc phải làm hơn. Dặn dò Khương Ly xong, anh liền rời đi.
Vừa chống cây lau nhà vừa xoa eo, Lam Lam chứng kiến màn tình cảm ngọt ngào của hai người, không nhịn được hỏi: “Khương Khương, cô rốt cuộc đã chinh phục anh ta bằng cách nào vậy?”
“Chuyện này nói ra thì dài lắm.” Eo mỏi chân đau, Khương Ly cũng ôm lấy cây lau nhà. Nào phải cô chinh phục Cảnh Diêm, rõ ràng là cô bị anh giữ chặt, từ vòng trước đến vòng này, e rằng sau này mỗi vòng đều sẽ gặp anh.
Mà hình như, đó cũng không phải chuyện xấu.
Nói đùa thì nói đùa, Lam Lam lại lo lắng đến chuyện mọi người tan làm về nhà.
“Vừa rồi ông ngoại của Trịnh Liêm nói mọi người đều phải về nhà, đêm gọi hồn lại đến đây, vậy mấy ngày tới có phải sẽ càng nguy hiểm hơn không?”
Sau khi xuống núi, dân làng biết được tin tức về việc xác chết biến thành cương thi thì đều lo sợ, hoàn toàn không nhận thức được rằng chính họ cũng sẽ biến thành cương thi vào ban đêm. Họ hoảng loạn nói rằng sau khi cương thi hình thành, thứ đầu tiên chúng ăn sẽ là gia cầm xung quanh, sau đó là… ăn thịt người.
Nhưng trong cả ngôi làng trên núi này, chỉ có những người chơi như họ mới được coi là người sống.
“Đại lão không phải nói có khả năng phải sau đêm gọi hồn mới hoàn toàn biến thành cương thi sao? Nhưng nguy hiểm thì chắc chắn là có, nhất là với chị Lam và mọi người.”
“Chúng tôi? Tại sao?”
Khương Ly nhìn về phía khoảng sân cũ trống trải sau khi dân làng rời đi. Mấy người chơi đều đã cùng “người nhà” về nhà. Mặt trời khuất bóng, sân nhà yên tĩnh lạ thường, chỉ có gian chính đóng cửa hờ hững còn le lói ánh sáng, ngọn đèn cúng đậu nhỏ bên trong vẫn tiếp tục cháy.
“Ông ngoại của lớn lão là con trưởng của ông lão, mà bố của anh ấy lại là con rể, cho nên cả nhà họ vốn sống ở nhà cũ này. Vì vậy lát nữa là chúng ta phải về nhà, cô và lớn lão vẫn phải ở lại đây.”
“Cái gì?!”
Ba ngày nay, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong trò chơi gặp vấn đề lớn, khiến Lam Lam hoàn toàn không thể hỏi thăm chi tiết về gia đình. Giờ nghe Khương Ly nói vậy, cô ấy cảm thấy tuyệt vọng, lại nhìn thấy ngôi nhà cũ dán đầy câu đối tang lễ, không có chút sinh khí nào.
“Không được đâu Khương Khương, ở đây chẳng phải chết chắc sao? Chờ chú út quay lại, cô nói với chú ấy đưa tôi về nhà các cô đi, còn Trịnh Liêm thì cứ để anh ta ở đây tự sinh tự diệt.”
“Phải không?”
Lam Lam vừa cúi xuống đã bật dậy, quay đầu lại thì thấy Trịnh Liêm đang đứng ngay sau lưng, trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng thường ngày lại kỳ diệu xuất hiện một nụ cười.
“Tôi không thích tự sinh tự diệt, mà thích trước khi chết kéo theo một người làm đệm lưng.”
(1) Đầu dương nhập quan: Mặt trời chiếu vào quan tài. Đây là một cụm từ mang ý nghĩa tiêu cực, ám chỉ cái chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận