Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Ly tỉnh dậy lúc chiều tà, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thịt hầm thơm phức tỏa ra khắp nơi. Lam Lam tỉnh dậy sớm hơn cô, vì nhiệm vụ phụ cuối cùng đã hoàn thành, cô ấy trông thoải mái hơn mấy ngày trước rất nhiều, đang ngồi xổm ở cửa bếp ngóng trông.
“Cuối cùng cô cũng dậy rồi! Mùi thơm này làm tôi thèm chết mất, Khương Khương, cô mau vào bảo chú út dọn đồ ăn lên đi.”
Khương Ly không nhịn được cười: “Nếu cô thật sự muốn ăn, bảo anh ấy múc cho cô một bát trước đi, không cần đợi tôi.”
“Cô vẫn chưa hiểu rõ người đàn ông của cô rồi.” Lam Lam lắc đầu, ánh mắt ai oán đến xót xa, “Anh ta nói muốn cô ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, làm ơn đi, đây là game kinh dị đấy, cô ngủ lâu như vậy, buổi tối thật sự muốn đánh nhau với cương thi à?”
Quan trọng nhất là nếu Khương Ly chưa tỉnh ngủ, anh ta sẽ không cho ai ăn đồ ngon trước cả, đúng là một người đàn ông yêu vợ thương con.
“Biết đâu đấy, có thể đêm nay cương thi sẽ nhảy loạn xạ khắp nơi, chúng ta phải sẵn sàng chiến đấu.” Khương Ly nói rồi chạy vào bếp.
Cha mẹ NPC lại bị Cảnh Diêm lấy cớ đuổi đi, bữa tối vẫn là ba người họ ăn, Khương Ly cũng đói bụng, cùng Lam Lam ăn uống như gió cuốn mây tan, chỉ trách tài nấu nướng của Cảnh Diêm quá cao siêu, khiến Khương Ly – người vốn lười biếng – cũng bắt đầu lo lắng cho những ngày sau khi ra khỏi trò chơi.
“Món ngon của trần gian a, thật muốn được ăn mỗi ngày.” Lam Lam ôm bát không buông, cảm thán từ tận đáy lòng, nhưng vẫn không quên mình chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, vừa ăn thịt vừa muốn khóc.
Khương Ly vẫn nhớ đến chuyện quan trọng, hỏi: “Người giấy có thể đốt, vậy cương thi thì sao? Gặp phải thì làm thế nào?”
Trái ngược với dáng vẻ ăn uống hổ báo của hai cô gái, Cảnh Diêm ăn cơm rất tao nhã, dáng ngồi thẳng tắp, chén đũa không phát ra tiếng động, cổ tay áo sơ mi được xắn lên để lộ ra cánh tay trắng nõn, xương cốt rắn chắc, chỉ một động tác nhỏ cũng đẹp đến nao lòng, hơn nữa anh ăn còn ít hơn cô, Khương Ly lặng lẽ sờ sờ bụng mình, cảm thấy hơi xấu hổ.
Rõ ràng câu hỏi này đã chạm đến trọng điểm của trò chơi, Cảnh Diêm chỉ có thể lắc đầu, tạm thời không tiết lộ.
“Có thể tự mình khám phá, cương thi cũng không phải là không có điểm yếu.”
“Tôi biết, trong phim, gặp cương thi phải nín thở, như vậy chúng sẽ không phát hiện ra người sống.” Lam Lam nhanh chóng giành trả lời, tiếc là từ nhỏ cô ấy đã mải mê học tập, không xem nhiều phim cương thi, số ít phim cũ đã xem, lúc còn trẻ dại còn học theo cách nín thở, suýt nữa thì ngạt thở tại chỗ.
“Tôi cũng xem phim như vậy, nhưng cương thi trong game có giống trong phim không?”
Khương Ly hơi nhíu mày, bán tín bán nghi về phương pháp trong phim, đặc biệt là cương thi mà họ gặp phải còn không giống bình thường, đó là cương thi ban ngày làm người, nửa đêm biến đổi.
Lam Lam gặm đũa, nhớ lại ngày đầu tiên chơi game vì OOC mà đối đầu với cương thi bà lão, miếng thịt trong miệng bỗng nhiên không còn thơm nữa, khó khăn nói: “Cách này chắc là được, vì lúc đó tôi nhìn thấy mắt bà ta, khi lao đến rất đáng sợ, chảy máu đen… Đôi mắt đen ngòm, hình như thật sự không nhìn thấy người.”
Khương Ly không dám tưởng tượng ra hình ảnh đáng sợ đó, nhưng sau khi trải qua nỗi kinh hoàng trực diện với hồn ma lúc rạng sáng, khả năng chịu đựng của cô đã tăng lên không ít.
“Cách này cứ ghi nhớ đã, nhưng tôi nghĩ người giấy có thể đốt, cương thi có nên thử đốt không?” Lam Lam mạnh dạn đề nghị.
Khương Ly không cho rằng ý tưởng của Lam Lam kỳ lạ, dù sao cô cũng có suy nghĩ như vậy, liền nói: “Trò chơi này quá chân thực, mà người có thể khắc chế cương thi là đạo sĩ, hay là chúng ta tìm vị tiên sinh âm dương kia hỏi cách xem sao, nhỡ đâu ông ta là NPC đặc biệt thì sao?”
Cảnh Diêm vẫn luôn lắng nghe kế hoạch của hai người, khi Khương Ly nhìn qua, anh mỉm cười, vẫn như cũ không đồng ý cũng không phản đối, cô muốn làm gì anh đều ủng hộ.
“Trời tối rồi.” Anh nhắc nhở.
Khương Ly nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống, trong lòng không khỏi lo lắng, cương thi khác có thể đối phó, nhưng còn con Boss cương thi ban ngày thấy ánh sáng thì sao? Đáng tiếc đêm nay họ không có thời gian tìm cách.
Khi quay về phòng ngủ, Lam Lam gần như bám chặt lấy cửa Khương Ly, cô ấy vẫn nhớ cảnh tượng Ngô Tĩnh đến tìm ở ngoài cửa sổ lúc sáng sớm, khiến cô ấy sợ hãi, đối với việc ngủ một mình vào buổi tối, cô ấy đã có bóng ma tâm lý.
Khi Lam Lam mặt dày đưa ra yêu cầu muốn vào phòng họ ngủ dưới đất, Cảnh Diêm không chút lưu tình đóng cửa lại.
Đối mặt với màn đêm đen kịt lạnh lẽo, Lam Lam chỉ có thể chạy về phòng bên cạnh với tốc độ nhanh nhất, khóa trái cửa rồi dùng bàn chặn cửa…
Trong phòng, Khương Ly ngồi trên mép giường thong thả uống nước ấm, sờ sờ bụng vẫn chưa tiêu, không nhịn được nói với Cảnh Diêm: “Sau này anh đừng nấu ăn ngon quá, xem này, bụng em to lên rồi này!”
Khoan đã! Câu này nghe có vẻ hơi kỳ quái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận