Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dù bầu trời vẫn đen kịt như đêm khuya, nhưng thời gian đếm ngược của nhiệm vụ chính chỉ còn mười mấy tiếng. Khương Ly thở phào nhẹ nhõm vì lũ cương thi NPC sau khi bị thiêu rụi xem như chết hẳn. Sau 10 giờ sáng, số lượng cương thi nhảy vào sân cũng ít dần.
“Trời vẫn chưa sáng, hôm nay đừng hòng nghỉ ngơi.” Giọng Lam Lam vừa dứt, bốn phía lại chìm vào tĩnh lặng đến rợn người. Cô ấy nheo mắt nhìn màn sương kỳ quái dường như đang cuộn lên, khẽ nói: “Bỗng dưng thấy ghê quá.”
Mắt Khương Ly mở to như chuông đồng, chớp chớp mi, cứ ngỡ mình hoa mắt.
Trong màn sương đêm đen đặc quánh, một hình nộm giấy cử động cứng đờ như khúc gỗ đang bước đi. Cao khoảng 1m3, mặc áo đỏ quần đen, khuôn mặt giấy trắng toát với ngũ quan kỳ dị đáng sợ. Môi đỏ mắt đen rõ ràng không hề biểu lộ cảm xúc nào, vậy mà lại như đang cười nham hiểm đầy ác ý.
Sao có thể không đáng sợ cho được!
Trong thoáng chốc, Khương Ly như nghe thấy nhạc nền của những bộ phim kinh dị kinh điển văng vẳng bên tai, bầu không khí kinh hoàng dâng trào.
Mọi người đồng loạt đứng dậy, cảnh giác nhìn hình nộm giấy lắc lư trong bóng tối. Quá đỗi yên tĩnh, gần như có thể nghe thấy tiếng giấy sột soạt.
Nó đang tiến lại gần bọn họ ——
“Trời ơi, giờ phải làm sao! Cái thứ này tà lắm, không lẽ lại gọi tên nữa chứ? Mau bịt tai lại!” Lam Lam sợ hãi kỹ năng khủng bố đó, vừa bịt tai vừa hỏi: “Nó khiêng cái gì vậy?”
Hình dáng người giấy càng lúc càng rõ ràng, cây gậy tre khô quắt dính máu trên vai nhỏ gầy của nó cũng dần hiện ra trong màn sương.
Khương Ly bỗng cắn môi!
Đó là người chơi bị cây gậy tre xuyên qua người khi thức đêm bên linh cữu. Sau mười bốn ngày, thi thể anh ta đã trương phình, tứ chi mềm nhũn rũ xuống. Cứ mỗi bước chân người giấy, anh ta lại đung đưa trên đỉnh cây gậy, trong âm thanh nhớp nháp quái dị. Anh ta đối mặt với mọi người, đôi mắt mở to đầy vẻ bất cam và sợ hãi, miệng như bị xé toạc, nặn ra một nụ cười rướm máu.
Cảnh tượng kinh khủng kích thích thị giác khiến Khương Ly suýt nữa không đứng vững, khi đối mặt với lũ cương thi cô cũng chưa từng sợ hãi đến thế.
“Đáng sợ quá!”
Cảnh Diêm đỡ lấy cô, cùng mọi người đồng loạt lùi lại vài bước.
Phía sau người giấy dần dần xuất hiện thêm vài người chơi đã biến thành hình nộm, mỗi người vẫn giữ nguyên nét mặt trước khi chết, dữ tợn và cứng đờ, nụ cười gượng gạo xen lẫn tuyệt vọng. Họ cố gắng mấp máy môi, giọng nói như tiếng giấy vo tròn, bắt đầu vang lên kèm theo tiếng vọng.
“Trịnh Liêm…”
“Khương Ly…”
“Lam Lam…”
“Khúc An Nguyên…”
May mắn là lần này họ đã có chuẩn bị, đều bịt chặt tai lại, sau đó nhanh chóng rút lui vào bếp. Khi người giấy tiến vào sân, Khúc An Nguyên nhận được chỉ thị của Cảnh Diêm, quẹt một que diêm, ném vào khoảng sân đầy máu.
“Oành!”
Đầu que diêm lặng lẽ rơi xuống phiến đá xanh, ngọn lửa bùng lên dữ dội!
Trước đó họ đã đổ xăng khắp sân, tuy mùi hơi nồng nhưng lại mang đến cảm giác an toàn. Giờ đây, người giấy đúng như dự đoán đã bước vào sân, xăng dễ cháy đã phát huy tác dụng, chỉ trong vài giây đã biến thành biển lửa. Lũ người giấy với động tác cứng nhắc chưa kịp phản ứng đã bị thiêu rụi.
Lam Lam mừng rỡ reo lên: “Tuyệt! Chiêu này hiệu quả thật, nhìn kìa, sắp cháy hết rồi!”
Quả thật là đã. Sau khi bị người giấy hành hạ, cuối cùng họ cũng tìm được cơ hội phản công. Không còn tiếng gọi đáng sợ đó nữa, Khương Ly buông tay khỏi tai, dựa vào Cảnh Diêm, vẻ mặt phức tạp nhìn những người chơi hình nộm bị lửa thiêu đốt.
Trong hiện thực, họ sẽ chết theo nhiều cách khác nhau…
Cô lại cúi đầu nhìn hình xăm huyền điểu trên cổ tay mình, có lẽ một ngày nào đó, cô cũng sẽ giống như họ.
Chưa kịp nghĩ thêm, Cảnh Diêm đã nắm lấy cổ tay cô, những ngón tay thon dài trắng nõn che kín hình xăm, lòng bàn tay áp vào mạch đập đang run rẩy của cô, nhẹ nhàng xoa dịu, không cần nói một lời cũng đủ an ủi.
Khương Ly ngẩng đầu mỉm cười với anh, thở phào nhẹ nhõm, nắm lại tay anh, khẽ hỏi.
“Ơ, sao tay anh lạnh thế?”
Cảnh Diêm không nói gì, Khương Ly chợt nhận ra, hình như từ lúc rạng sáng, anh đã không còn nói chuyện nữa…

Bình luận (0)

Để lại bình luận