Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Ly sợ hãi đánh giá người trước mặt. Dù nhìn thế nào, Cảnh Diêm vẫn như cũ, ngoại trừ bàn tay lạnh hơn, dường như không có gì bất thường. Nhưng không hiểu sao, lòng cô nặng trĩu nỗi bất an.
Tuy vậy, cô chắc chắn đây là Cảnh Diêm.
“Sao anh không nói gì cả?” Cô thận trọng hỏi, rồi đưa tay chạm lên môi anh. Đôi môi cong đẹp ấy lạnh buốt.
Thấy cô định đưa ngón tay vào miệng mình, Cảnh Diêm nắm lấy tay cô, hôn lên đầu ngón tay mềm mại ấm áp, lắc đầu ra hiệu mình không sao, từ chối để cô khám phá.
Khương Ly đành tạm gác nghi ngờ, rụt tay lại. Đầu ngón tay vừa được anh hôn vẫn còn run rẩy.
“Hai người định tình tứ đến bao giờ vậy? Khương Tiểu Ly, tay cô bẩn lắm đấy, chú út của cô cũng dám hôn à.” Lam Lam huýt sáo trêu chọc. Vì quá phấn khích, cô nàng đá phải chân bị thương vào Khúc An Nguyên, khiến mặt mày nhăn nhó vì đau.
Không ngờ, Cảnh Diêm lại nắm lấy tay Khương Ly, hôn thêm vài cái nữa, thậm chí còn ngậm lấy đầu ngón tay cô.
Không bẩn.
Khương Ly bật cười. Tay cô đã được anh rửa sạch sẽ thơm tho rồi. Khi đầu lưỡi lạnh lẽo của anh liếm qua đầu ngón tay, nhìn khuôn mặt tuấn tú, vừa nghiêm nghị lại dịu dàng của Cảnh Diêm, cô xấu hổ đỏ mặt.
“Đừng nghe chị Lam nói bậy, buông ra đi, đợi không có ai rồi…” Cô không nói nốt câu sau. Nhiệm vụ nhánh 18+ đã hoàn thành, cô và anh làm những chuyện đó dường như đã vượt quá giới hạn.
Nhưng mà, những lúc bên anh thật sự rất hạnh phúc. Phải thừa nhận, Khương Ly yêu anh.
Vì vậy, nếu sau này lại gặp nhiệm vụ 18+ biến thái, có lẽ cô sẽ không thể cưỡng lại.
Giấy thiêu đã cháy thành tro, ngọn lửa cuối cùng tắt ngấm, để lại cả sân hỗn độn, mùi khét lẹt nồng nặc. Khương Ly theo Cảnh Diêm dọn dẹp. Càng ra xa ngôi nhà, xung quanh càng tối. Sương xám dày đặc như không thể xua tan, biến khu vườn nhỏ thành một không gian khác.
Yên tĩnh, đen kịt, âm u.
“Giờ giấy thiêu cũng đốt rồi, cương thi cũng chém gần hết, chỉ còn tên Boss kia, khi nào hắn ta đến nhỉ?” Khương Ly sợ hãi nhìn con đường bên ngoài. Dù không thấy gì, cô vẫn cảm thấy nơi đó ẩn chứa điều gì đó đáng sợ.
Cảnh Diêm kéo cô lại, không cho cô đi quá xa.
“Thật nhớ những ngày có nắng ban ngày, có sao ban đêm.” Khương Ly vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tối quá, liệu… có phải ngày thứ mười bốn vẫn chưa đến?”
Giờ đây, thời gian chỉ có thể xác định bằng đồng hồ. Nếu không phải đồng hồ đếm ngược của mọi người đều đang chạy, Khương Ly thật sự nghi ngờ đây chỉ là ảo giác. Cô sợ nhất là khi màn sương tan đi, thời gian lại quay trở lại.
Nghĩ thôi đã thấy kinh khủng!
Cảnh Diêm vẫn im lặng. Lam Lam nghe thấy Khương Ly nói, xoa xoa cánh tay nổi da gà, vẻ mặt khoa trương: “Không thể nào?! Nếu vậy thì tôi chết trong trò chơi này mất.”
“Chỉ là giả thiết thôi, chắc là không đâu, anh ấy lắc đầu mà.” Khương Ly ôm lấy cánh tay Cảnh Diêm. Phần áo sơ mi xắn lên để lộ ra cánh tay rắn chắc và lạnh lẽo, khiến tim cô đập nhanh hơn. Cô chọc chọc mu bàn tay anh, hỏi: “Anh thật sự không sao chứ?”
Anh nắm lấy tay cô, siết chặt đến mức Khương Ly không thể rút ra được, đành để mặc anh nắm. Anh dẫn cô về phòng ngủ.
Cánh cửa đóng lại, đèn bật sáng, căn phòng nhỏ lập tức sáng bừng.
Khương Ly nghĩ Cảnh Diêm muốn cô nghỉ ngơi nên vội vàng xua tay: “Em không buồn ngủ đâu, thật đấy. Đừng ngủ, lỡ lão cương thi kia đến thì sao?”
Căng thẳng suốt đêm, giờ cô thật sự không buồn ngủ chút nào, chỉ muốn nhanh chóng vượt qua khoảng thời gian cuối cùng, trở về thế giới thực tế rồi muốn ngủ bao lâu cũng được! Vừa dứt lời, cô bất ngờ bị Cảnh Diêm bế lên đặt ngồi trên chiếc bàn kê TV lớn. Mặt bàn rộng, cô ngồi vừa khít mép bàn, độ cao này cũng không cần phải ngước nhìn anh quá nhiều.
“Sao, sao vậy?”
Khương Ly vẫn có chút cảnh giác, cô nhích mông trên mặt bàn cứng, trong đầu bất giác nghĩ đến những chuyện ngại ngùng.
Sau đó, Cảnh Diêm với vẻ mặt nghiêm nghị cất tiếng.
“Nhớ lấy chìa khóa… Em biết nó ở đâu.”
Khoảnh khắc ấy, trái tim Khương Ly chùng xuống, bởi vì giọng nói của anh đã thay đổi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận