Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái chết của Triệu Thanh khiến trường học chỉ còn lại năm người chơi. Ngoài Khương Ly và Lam Lam luôn bám lấy nhau, ba người còn lại dường như chẳng hề quan tâm đến ai. Ngọn núi lớn phủ bóng xuống ngôi trường nhỏ bé trong ánh chiều tà, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Dì Ngô chuẩn bị bữa tối, nhưng Khương Ly nhất quyết không đi ăn. Sợ gặp phải NPC trá hình quỷ dữ, cô lặng lẽ trốn đến hai cây anh đào lớn bên bức tường cao.
Lam Lam thì lại đi làm bạn với Tôn Lệ Na, đóng vai chị cả tâm lý, cô ấy tự cho mình cái danh mỹ miều là “quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của người mới”.
Thực ra, Khương Ly đã thèm thuồng những trái anh đào chín mọng này từ lâu. Hôm nay thấy có đứa trẻ ăn, cô mới hái một quả thử. Quả anh đào lạnh, ngọt và thơm. Trong bóng tối, nó phát ra ánh sáng lờ mờ. Khương Ly đặt một chân lên viên gạch nhô ra trên tường, định trèo lên cây, nào ngờ viên gạch bị lỏng, dưới sức nặng của cô, nó vỡ vụn ra.
Bất ngờ thay, Khương Ly lại phát hiện ra một lỗ nhỏ được giấu kín trong bức tường!
“Hửm? Cái gì đây?”
Khương Ly vội lấy chiếc đèn pin cũ trong không gian ra soi vào bên trong. Sau khi phát hiện có thứ gì đó được giấu bên trong, cô cẩn thận đưa tay vào lấy.
Khi Lam Lam tìm đến, một nửa số anh đào trên cây đã bị Khương Ly hái sạch.
“Cái này mà cô cũng dám ăn à?” Lam Lam cười nói. Nhưng sau khi nếm thử, cô ấy liền cùng Khương Ly hái nốt nửa còn lại.
Thấy Lam Lam định giơ tay sang cây anh đào bên cạnh, Khương Ly vội ngăn lại, nói nhỏ: “Đủ rồi, đủ rồi. Về ký túc xá thôi, tôi phát hiện ra thứ này.”
Đó là một cuốn nhật ký nhỏ bằng bàn tay, bìa da còn khá mới. Khương Ly mở ra xem, mới phát hiện đó là nhật ký của người khác.
【15/2/1988: Mới đến, thật sự không quen. Hôm nay, chủ nhiệm Lưu nói tôi phải dạy học ở nông thôn ba năm mới được điều chuyển về huyện. Tôi không cam tâm, càng không muốn lãng phí tuổi trẻ ở nơi này, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Phải rời khỏi đây, phải rời khỏi sớm thôi.】
【18/2/1988: Đây không phải là số phận của tôi, nhưng Huyên Huyên nói dù con đường có gập ghềnh thì cũng phải kiên trì, cô ấy sẽ cùng tôi vượt qua.】
【8/3/1988: Đồ ăn dì Ngô nấu thật khó nuốt.】
【11/4/1988: Phải kế thừa tinh thần cách mạng của các bậc tiền bối, không lùi bước trước mọi khó khăn, không khuất phục trước bất công. Đến đâu hay đến đó, dạy học là nhiệm vụ quan trọng trước mắt.】
【9/5/1988: Thật khó khăn, khó khăn đến từ những người dân quê mùa ngu dốt, khó khăn đến từ những học sinh không chịu học hành, khó khăn đến từ… Chuyện khác – Hôm nay Huyên Huyên gặp chuyện không vui, sau khi an ủi cô ấy rất nhiều, tôi quyết định cầu hôn, và… Cô ấy đồng ý!】
Đến đây, nét chữ sắc bén ở nửa đầu nhật ký bỗng dịu lại, tràn ngập niềm vui.
“Xem ra là của thầy giáo nam trước đây để lại, đồ ăn dì Ngô nấu đúng là đáng sợ.” Khương Ly không nhịn được cười, rồi đưa đèn dầu lại gần hơn.
Lam Lam và Tôn Lệ Na thì một trái một phải giục cô lật sang trang sau.
“Nhanh xem tiếp còn gì nữa không? Cuốn nhật ký này chắc chắn không bình thường, biết đâu bên trong có manh mối của trò chơi.”
Khương Ly nhẹ nhàng lật sang trang sau. Cô cứ tưởng nhật ký tiếp theo sẽ ghi lại những khoảnh khắc ngọt ngào của đôi tình nhân, cùng nhau nương tựa, cùng nhau vượt qua khó khăn. Nhưng những dòng chữ nguệch ngoạc đập vào mắt khiến người ta kinh hãi.
【21/9/1988: Huyên Huyên nói, cô ấy muốn cưới người đàn ông khác! Tôi vô cùng tức giận, cô ấy phản bội tôi! Nhưng cô ấy cứ khóc mãi…】
【18/12/1988: Nghe nói cô ấy có thai, tôi đã lâu không gặp cô ấy. Hôm nay chủ nhiệm Lưu nói có thể điều tôi về trước, nhưng tôi lại do dự. Nếu tôi đi, cô ấy sẽ mãi mãi ở lại nơi quỷ quái này.】
“Sao lại đột nhiên cưới người khác cơ chứ? Cô gái đó chắc hẳn phải yêu anh ta lắm, nếu không đã chẳng theo anh ta đến nơi này.” Tôn Lệ Na hơi nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.
Khương Ly cũng lắc đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Xem tiếp đi, có thể đã xảy ra chuyện gì đó.”
Chưa kịp lật sang trang sau, chốt cửa sổ cũ kĩ bỗng kêu lên ken két, như đang vặn vẹo. Ngay sau đó, hai cánh cửa sổ bật tung ra như bị một bàn tay vô hình đẩy mạnh!
Rầm! Kính vỡ tung tóe ——
Ngọn đèn dầu vụt tắt, ký túc xá chìm vào bóng tối đáng sợ. Gió lạnh mang theo mùi tanh nồng nặc ập vào.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, Khương Ly không nghe thấy tiếng Lam Lam và Tôn Lệ Na. Mồ hôi lạnh túa ra, cô tưởng hai người cũng đang cố nén tiếng hét như mình. Trong bóng tối mịt mù, cô nắm chặt cuốn nhật ký, lùi lại.
“Lam, chị Lam, mọi người có thấy giờ không?”
Lại là 9 giờ 35 phút.
Khương Ly cảm thấy giọng mình run rẩy, cô thật sự sợ hãi. Nhưng sau một lúc lâu vẫn không nghe thấy tiếng trả lời của hai người kia, toàn thân cô bắt đầu run lên…

Bình luận (0)

Để lại bình luận