Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn phòng mờ ảo, Khương Ly khẽ rên lên vì đau, Cảnh Diêm lập tức nới lỏng lực tay nhưng không buông ra hoàn toàn. Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi môi hồng nhạt ấm áp của anh phủ lên môi Khương Ly, nhẹ nhàng mút lấy đôi môi ướt át, hơi sưng của cô, rồi lại không nhịn được dùng đầu lưỡi liếm láp cánh môi tươi mới như cánh hoa.
Chỉ khi gần gũi với cô như vậy, những ý nghĩ điên cuồng, nguy hiểm bất chợt xuất hiện trong anh mới dịu đi đôi chút.
Khương Ly rên lên khe khẽ, khuôn mặt ửng đỏ không thể kiểm soát.
Từ khi anh có thể bước vào thế giới thực, những cử chỉ thân mật hàng ngày đã khiến cô dễ dàng cảm thấy khoái cảm cả về thể xác lẫn tinh thần mỗi khi anh chạm vào.
Giờ đây, ngay cả khi bước vào trò chơi, cô cũng không thể tránh khỏi điều đó.
Trước đây, có lẽ cô còn kháng cự cảm giác này, nhưng sau một thời gian dài ở bên Cảnh Diêm, cô… đã quen rồi.
“Còn đau ở đây không?” Anh đột nhiên hôn lên trán cô, nơi bị con ma trong gương làm bị thương đêm qua.
Khương Ly ngạc nhiên: “Không, không đau, sao anh biết?”
“Đêm qua anh đã đến.” Vừa dịu dàng một chút, sắc mặt Cảnh Diêm lại lạnh đi, rõ ràng Trịnh Liêm đã không nói với cô. Lúc đó Khương Ly vẫn bất tỉnh, anh kiểm tra thấy không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng không lâu sau đã bị Trịnh Liêm mời ra ngoài.
Lúc đó, Trịnh Liêm nói đó là phòng của vợ chồng họ, anh nên quay về phòng mình.
Trước khi cửa đóng lại, Cảnh Diêm lạnh lùng nhìn qua vai Trịnh Liêm về phía rừng hoa anh đào bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt bình tĩnh, suy nghĩ xem nên chôn người này ở đâu cho thích hợp.
Anh rất ghét nghe hai từ “vợ chồng” liên quan đến Khương Ly từ miệng hắn ta. Tương tự, so với việc Khương Ly ngại ngùng, vụng về cố gắng quyến rũ anh, điều khiến anh mất kiểm soát hơn là việc cô gọi người khác là “chồng”.
“Thì ra anh đã đến thăm em!” Khương Ly cười, như thường lệ nắm lấy áo Cảnh Diêm, nhỏ giọng nói: “Trong gương ở nhà trọ này có ma, đêm qua em bị ma dùng đồ vật ném trúng nên mới ngất xỉu.”
Nói xong, cô liền quan sát Cảnh Diêm. Về lý thuyết, những chuyện này không nên tiết lộ cho NPC, nhưng anh không giống những NPC khác, nếu anh có thể khôi phục trí nhớ nhờ lời nói của cô thì càng tốt.
Đáng tiếc, Cảnh Diêm không hề ngạc nhiên, cũng không lập tức khôi phục trí nhớ.
Đối với anh, một tổng tài bá đạo sống trong thế giới khoa học, xã hội chủ nghĩa, ma quỷ chỉ là chuyện hoang đường, nhưng người nói ra điều này lại chính là Khương Ly.
Cô nói có ma làm cô bị thương, anh chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để bảo vệ cô.
“Hôm nay chúng ta rời khỏi đây.”
Khương Ly vội vàng lắc đầu: “Không được, không thể đi, dù sao chúng ta cũng phải đợi đến ngày mười sáu, anh thật sự không nhớ ra điều gì sao?”
“Anh nên nhớ gì?” Cảnh Diêm nghi ngờ nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm đáng sợ.
Khương Ly cảm thấy không nên nói thêm nữa, nếu trò chơi nhắm vào Cảnh Diêm, một NPC, thì sẽ rất nguy hiểm, “Không có gì, dù sao ở đây cũng thật sự có ma, anh cũng phải cẩn thận, luôn đề phòng.”
Đột nhiên, có tiếng gõ cửa bên ngoài.
“Khương Ly, cô có ở trong đó không?” Là giọng của Trịnh Liêm!
Đang được Cảnh Diêm ôm trong ngực, Khương Ly theo bản năng định trả lời, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Cảnh Diêm bịt miệng, anh còn dịch người sang một bên, khiến toàn bộ lưng cô dựa vào cửa.
Khương Ly mở to mắt, khó thở, hai tay nắm chặt áo sơ mi của Cảnh Diêm, lòng bàn tay nóng rực áp vào lồng ngực rắn chắc của anh, cô không thể nào đẩy anh ra được.
Điều này còn kích thích hơn cả lúc chiều cô khiêu khích anh.
Khương Ly không dám phát ra tiếng động, lưỡi bị anh mút mát, ướt đẫm nước bọt nóng bỏng, cô cảm nhận rõ ràng anh đang từng chút một liếm láp, rồi cuốn lấy thật sâu, hút ra nhiều mật ngọt hơn.
Vừa đau vừa sướng.
“Khương Ly?” Trịnh Liêm vẫn đang gõ cửa bên ngoài.
Khương Ly cảm thấy choáng váng, cơ thể bị kẹt giữa cửa và Cảnh Diêm, run rẩy, dù ù tai nhưng tiếng gõ cửa của Trịnh Liêm như đang đập vào tim cô.
Nụ hôn của Cảnh Diêm bắt đầu di chuyển xuống, từ khóe miệng đỏ mọng đến vành tai ửng đỏ, rồi đến cổ mảnh khảnh, tiếng thở dốc trầm thấp, những cử chỉ mạnh mẽ nhưng lại mang theo sự dịu dàng kỳ lạ.
Khương Ly nhắm chặt mắt, thở hổn hển, đôi môi ướt át dính đầy nước bọt bị Cảnh Diêm dùng ngón tay vuốt ve. Nhẹ nhàng, chậm rãi, hai ngón tay thon dài luồn vào miệng cô.
Anh tìm kiếm hàm răng cô, rồi ấn vào lưỡi cô…
Khoang miệng nóng ẩm co rút lại, vô thức mút lấy ngón tay anh, rồi bị anh từ từ rút ra.
Tiếng nước dâm mị vang lên!
Khương Ly vừa mới lấy lại chút sức lực, giờ lại hoàn toàn mềm nhũn, ngậm ngón tay Cảnh Diêm, trượt xuống, nhưng tiếng gõ cửa bên ngoài lại khiến cô giật mình.
“Có muốn nói cho hắn ta biết, chúng ta đang hôn nhau không?” Cảnh Diêm nâng eo mềm nhũn của Khương Ly, trầm giọng hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận