Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bóng tối bao trùm đột ngột khiến Khương Ly giật mình quay đầu về phía cầu thang. Tiếng bước chân kẽo kẹt vọng lại, mỗi lúc một rõ ràng hơn, khiến cô sởn tóc gáy.
Trịnh Liêm và Bùi Vũ gần như đồng thời đứng bật dậy. Trịnh Liêm ánh mắt sắc lạnh, đầy cảnh giác, còn Bùi Vũ thì có phần sợ hãi, ra chiều phòng bị. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía khoảng tối mờ ảo dưới chân cầu thang, nơi ánh đèn leo lắt hắt xuống một bóng đen thon dài, kỳ dị.
“Người hay…?” Khương Ly theo bản năng rụt người về phía sau ghế sofa, nép sát vào Cảnh Diêm. Cô ngước nhìn, thấy anh vẫn điềm tĩnh hơn bất kỳ ai, còn nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Lúc này, Khương Ly mới thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ không phải thứ kinh dị đặc sản của trò chơi này.
Cộp, cộp, cộp – bóng đen hiện rõ nơi chân cầu thang, Khương Ly hoàn toàn yên lòng. Là ông chủ nhà trọ!
“Anh Triệu, anh lên đây làm gì?!” Bùi Vũ vừa rồi sợ đến dựng đứng cả tóc gáy, may mà chỉ là bóng ma hão huyền.
Dưới ánh đèn, ông chủ Triệu gầy gò, nhỏ thó, đứng im lìm. Gương mặt với gò má cao, môi dày, nước da ngẫm đen, bình thường vẫn luôn tươi cười niềm nở, trông có vẻ hòa nhã nhưng lại hơi đểu cáng. Giờ đây, ông ta chẳng hề cười, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm về một hướng, rồi chậm rãi giơ tay chỉ về cuối hành lang.
Bùi Vũ nhìn theo: “Đèn lồng à? Ờ, anh lên thắp đèn hả?”
Ông chủ Triệu vẫn im lặng, chỉ bước chân về phía đó, đôi giày vải đen in rõ tiếng kẽo kẹt trên sàn hành lang.
Hôm qua, Bùi Vũ đã kết nghĩa anh em với ông chủ, giờ thấy ông ta lên thắp đèn, định bụng lại gần xem sao, tiện thể hỏi thăm chút chuyện rằm tháng bảy. Vừa định bước tới thì bị Trịnh Liêm khéo léo cản lại.
Anh ta khó hiểu nhìn sang. Khương Ly vốn đứng bên ngoài, giờ đã được Cảnh Diêm kéo ra phía sau, che chở. Cô chỉ dè dặt ló đầu ra từ sau lưng người đàn ông cao lớn, dò dặt quan sát.
Cuối hành lang không có đèn nhỏ, hơi tối. Vì không ai nói gì nên tiếng quẹt diêm nghe rất rõ.
Bỗng nhiên, mấy ngọn đèn nhỏ trên trần nhà vụt tắt!
Bóng tối bao trùm, Khương Ly không dám lên tiếng, vội vùi đầu vào lưng Cảnh Diêm, tay run run nắm chặt áo sơ mi của anh.
Khi anh quay lại ôm cô, Khương Ly nhón chân, gấp gáp nói nhỏ vào tai anh: “Cửa sổ.”
Cửa sổ vốn có thể nhìn thấy đèn lồng và con đường lát đá xanh bên ngoài, giờ đây chìm trong bóng tối, chẳng còn thấy gì, như biến thành một tấm kính một chiều.
Nhưng Khương Ly biết rõ, đây là loại kính trong suốt, dù trong nhà tối om thì vẫn phải nhìn thấy bên ngoài chứ!
Lòng bàn tay nắm chặt áo Cảnh Diêm đã ướt đẫm mồ hôi.
Ngay lúc nỗi sợ hãi đạt đến đỉnh điểm, khi Khương Ly nghĩ ánh sáng sẽ không bao giờ quay lại nữa, thì một thứ ánh sáng đỏ rực, kỳ quái bỗng loe lên, xua tan phần nào bóng tối dày đặc. Ánh sáng đỏ âm u, thứ ánh sáng mỗi đêm đều ám ảnh Khương Ly, lại xuất hiện.
Kẽo kẹt –
Ông chủ Triệu lê từng bước chân tiến lại gần, ánh sáng đỏ âm trầm hắt lên gò má cao, khiến gương mặt ông ta trông càng gầy gò, u ám. Khi đi ngang qua mọi người, ông ta chậm rãi quay mặt lại.
Rồi, dưới thứ ánh sáng đỏ ma quỷ ấy, khóe miệng nhợt nhạt của ông ta từ từ kéo giãn, nở ra một nụ cười rộng ngoác!
Khương Ly thấy da đầu tê dại. Cô vừa định rút con dao găm bạch ngọc trong không gian ra thì thấy ông chủ Triệu quay đầu, bước từng bước về phía cầu thang.
Chưa kịp hoàn hồn thì ông ta lại quay người.
“Cậu Bùi, xuống uống trà không?”
Lần này, ông ta nói tiếng địa phương Tây Khang, nghe càng thêm rợn người.
Bùi Vũ sợ đến mức chân tay bủn rủn, vừa xua tay vừa lắc đầu, từng sợi tóc như gào thét từ chối: “Không, không, không! Tôi không đi!!!”
Ông chủ Triệu không hề phản ứng, lại quay sang hỏi Khương Ly và Trịnh Liêm: “Vậy hai người có muốn xuống không?”
Khương Ly lắc đầu lia lịa! Cô linh cảm “xuống dưới” này chắc chắn không phải chỉ đơn giản là xuống tầng một uống trà.
Bị từ chối lần nữa, ông chủ Triệu cũng không tức giận, chỉ lại cười một nụ cười ghê rợn, kèm theo một câu càng kinh khủng hơn –
“Thôi được, dù sao sớm muộn gì các người cũng phải xuống thôi, tôi chờ.”
Nói rồi, ông ta bỏ đi. Tiếng bước chân trên cầu thang gỗ mỗi lúc một nhỏ dần, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa. Bùi Vũ chân nhũn ra, ngồi phịch xuống ghế sofa, run rẩy chỉ tay về phía cầu thang tối om dưới ánh sáng đỏ.
“Ông ta… ông ta vừa nói gì vậy?!”
Khương Ly vẫn ôm chặt eo Cảnh Diêm, bắp chân hơi run lên vì sợ hãi, khẽ hỏi: “Em chỉ tò mò… đó… có phải ông chủ thật không?”
Cảnh Diêm vừa xoa dịu vùng gáy lạnh toát của cô, im lặng không nói. Trịnh Liêm đứng đối diện lên tiếng:
“Chắc là không phải.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận