Chương 355

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 355

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

109.1: Phiên ngoại. Phần Đại học. (1)
Đại học F là một trường lớn học tương đối nổi tiếng ở Giang Tô và Chiết Giang. Trong số đó, báo chí, kinh tế và quản trị kinh doanh là những chuyên ngành phổ biến, ngành hot, số lượng học sinh thi vào lớn học F mỗi năm rất đông, đây cũng là nguyên nhân khiến yêu cầu đầu vào của những ngành này tăng cao, vì thế mà nhân tài rất nhiều. Ngoài ra, trường lớn học F còn có một điểm nóng rất thu hút sự quan tâm của sinh viên, đó là nơi này cho ra rất nhiều mỹ nữ nổi tiếng.
Đó là một buổi chiều đầu xuân, trước ô cửa sổ sát đất của thư viện lớn học F, sinh viên tụm năm tụm ba đang ngồi ôn tập.
Trong đó có một nhóm năm người đặc biệt thu hút.
Những sinh viên ngoại trường cuối tuần đến thăm bạn bè ở trường lớn học F thích thú kêu lên: “Nói trường các người quả nhiên toàn là mỹ nữ thật đúng không sai, ở trong thư viện mà cũng có thể tìm những gương mặt thần tượng này, bình thường cậu cũng có diễm phúc quá đấy.”
“Có diễm phúc gì chứ, nhiều người đẹp cũng đâu phải của chúng ta, còn không phải bị cái đám nhà giàu trong trường tiêu hóa hết.” Sinh viên lớn học F bất lực.
“Luôn có cá lọt lưới mà, cậu xem cái bàn bên đó có mấy cô em xinh đẹp, thế nào, có ai hợp gu cậu không? Cô gái buộc tóc đuôi ngựa kia trông có vẻ rất hợp với cậu.”
“Đó là chị Lý Vân của bộ phận tuyên truyền, còn bạn trai của cô ấy cũng là bộ trưởng bộ tuyên truyền.” Cậu sinh viên nhìn theo tầm mắt của bạn mình, ánh mắt rơi vào một bóng dáng khác.
“Ừm, không sao, trông cá tính dường như có hơi mạnh mẽ một chút, không được không được.” Người bạn đó sờ cằm, nhìn chằm chằm hồi lâu, đột nhiên hai mắt sáng lên: “Vừa rồi bị che mất, bây giờ nhìn kỹ hơn, cô gái thắt bím tóc chéo, mặc áo len màu be kia có thể chấm trên tám điểm! Đặc biệt là đôi mắt long lanh xinh đẹp đó…. ể, liệu người này cũng có bạn trai rồi không?” Người bạn đó hỏi với một chút cảm giác háo hức muốn thử.
Ánh mắt của cậu sinh viên sớm đã dán chặt lên người cô gái kia, lúc bị hỏi tới mới lúng túng đáp: “Hình như… vẫn chưa có?”
“Vậy tốt!” Người bạn vỗ đùi: “Tôi sẽ đi hỏi WeChat.”
Kết quả cậu ta lập tức bị kéo lại: “Đó là Lăng Tư Nam của khoa báo chí, chúng tôi đều biết học trưởng Lê Đống của khoa bọn họ đang theo đuổi cô ấy, học trưởng là hot boy của trường, cậu đừng không biết tự lượng sức.”
“Haizzz, cậu đúng là nhát cáy, hot boy thì sao, cậu ta có theo đuổi được chưa?”
“…Chưa.”
“Thế thì đúng rồi! Chứng tỏ hotboy đó không phải gu của cô ấy, nói không chừng người ta thích những người phong cách nhây lỳ như tôi.”
“…”
Lăng Tư Nam nhìn chằm chằm vào các chủ đề trên biểu mẫu và hỏi: “Học tỷ, lát nữa phân công theo cái này sao?”
Lý Vân ở bên cạnh gật đầu: “Trước tiên cứ nghiên cứu phương hướng này, giao PPT cho tôi, Lý Đông sẽ chuẩn bị tài liệu, luận điểm cùng Nam Nam, Tiểu Ni và Dương Niệm phụ trách đi phỏng vấn, vốn dĩ chủ lực của cuộc thi trong trường lần này chính là sinh viên năm hai chúng tôi, Nam Nam cô không cần phải quá áp lực.”
“Ừ.” Lăng Tư Nam cười: “Tôi chỉ sợ sẽ làm cản trở các anh chị, dù sao thì ở đây cũng có mình tôi là sinh viên năm nhất.”
“Không sao, là sinh viên năm nhất mà có thể được Lý Vân chọn, chứng tỏ năng lực của cô đủ gánh vác được.” Đàn anh Lê Đống đối diện Lăng Tư Nam động viên nói.
Lý Vân ngồi đối diện hơi xéo một chút đang lặng lẽ giơ dấu tay OK với anh ta.
Đúng như vừa rồi hai người bọn họ nói, Lý Đông là hotboy của khoa báo chí, khuôn mặt góc cạnh, anh tuấn sắc sảo, ngữ khí nói chuyện ngày thường cũng khiến người ta cảm thấy như gió xuân, rất nổi tiếng ở lớn học F, mọi người đều cảm thấy lần này Lê Đống có lẽ đã tung chiêu nắm chắc cô sinh viên năm nhất Lăng Tư Nam này, không ngờ sắp nửa năm rồi lại chẳng có diễn biến gì, khiến những sinh viên lúc đầu đặt cược Lăng Tư Nam không duy trì được lâu phải thua một vố lớn.
Điện thoại của Lăng Tư Nam để trên bàn rung lên.
Cô nhìn lướt qua, vẻ mặt vốn ảm đạm đột nhiên mỉm cười.
Cô nhấc điện thoại lên vuốt màn hình, ngón tay nhanh chóng gõ ra một hàng chữ.
Lê Đống đương nhiên nhận thấy hành động lạ thường của cô, anh ta nhướng mày.
Lăng Tư Nam thường rất tập trung vào công việc của tòa soạn báo, hiếm khi xem điện thoại khi đang thảo luận nhóm.
Còn Lăng Tư Nam mà anh ta cho rằng sẽ không bị phân tâm vào chuyện riêng, lúc này lại đang khẽ mỉm cười.
[Bạn học này, không biết bạn có nhớ, bạn có một người em trai là bạn trai của bạn?]
Mới đầu đã vào thẳng vấn đề như thế này, chẳng qua là nhắc nhở cô phải nghĩ đến bản thân mình, chỉ là một thằng nhóc thiếu thốn tình yêu mà thôi.
Lăng Tư Nam oán thầm trong lòng, nhưng trong đầu liên tưởng đến gương mặt anh tuấn của em trai mình, lại chẳng hợp tý nào.
Nhanh chóng làm Tiểu Ngư: [Hả? Hình như là có một người, gọi là gì nhỉ?]
Nguyên Nguyên: [Gọi là chồng.]
“Phụt!” Lăng Tư Nam không kịp nhịn cười, sau đó hốt hoảng thu nụ cười lại nhìn xung quanh.
Đối diện với ánh mắt của Lê Đống, cô mím môi ngượng ngùng gật đầu.
Ánh mắt Lê Đống càng thâm sâu hơn.
Những hạt mưa rơi lộp độp trên kính, bầu trời ngoài cửa sổ tối sầm lại.
“A, tôi quên lấy quần áo rồi.” Trần Hiểu Ni trong nhóm kêu lên, “Hôm nay chúng ta thu xếp cũng kha khá rồi, tôi có thể về trước không.”
“Được rồi được rồi, cũng biết cô ngồi không yên nữa.” Lý Vân xua tay, “Dù sao cũng không chiếm dụng bao nhiêu thời gian ngày cuối tuần của các người, quay về thì bắt đầu chuẩn bị, Nam Nam nhớ tìm hai người Lê Đống tìm hiểu nhau cho tốt.”
“Ok, học trưởng có thể để lại WeChat cho tôi được không?” Lăng Tư Nam cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, thẳng thắn mở lời hỏi trước, còn Lê Đống cũng nhiệt tình trao đổi thông tin liên lạc với cô.
Khi ra khỏi thư viện, Lăng Tư Nam đứng ở cổng thư viện trả lời tin nhắn nên dừng một lúc, bị một bạn học lạ đến nói chuyện.
“Xin lỗi, tôi không thêm người lạ vào WeChat.” Lăng Tư Nam mỉm cười hiền hòa: “Việc học của tôi ngày thường rất bận rộn, không có thời gian giao lưu kết bạn, cho nên…”
“Thế vừa khéo rồi, làm quen rồi sẽ thân thôi, có thêm một người bạn mới cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.” Người đó vẫn không chịu thôi.
Người bạn phía sau dường như cũng cảm thấy rất đột ngột, vội kéo cậu ta lại, nhưng cậu vẫn không hề nhúc nhích.
“Lăng Tư Nam.” Một bóng người vừa đi ra khỏi thư viện, “Đi? Tôi không mang ô, cho tôi đi nhờ một chuyến?”
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận