Chương 356

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 356

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

109.2: Phiên ngoại. Phần Đại học. (1)
Là Lê Đống.
“Được rồi.” Lăng Tư Nam như nắng hạn gặp mưa rào, mở ô xin lỗi nam sinh mới đến làm quen, rồi vội vã che ô cho Lê Đống đi vào trong màn mưa.
“Tôi cầm cho?” Lê Đống vốn định cầm ô đi, nhưng cô không để tâm nên anh ta cũng không miễn cưỡng, cho đến khi cùng cô đi được một lúc, anh ta mới nói, “Lần sau cứ mặc kệ loại người đó là được rồi.”
“Cảm ơn học trưởng giải vây giúp tôi, người đó cũng không có ác ý gì, chỉ là không biết xem hoàn cảnh mà thôi.”
Lê Đống lén lút liếc cô một cái rồi mỉm cười: “Nếu cô có bạn trai, anh ta chắc chắn sẽ khó mà yên tâm được …” Đây hình như là đang mập mờ thăm dò cô.
Cách hai người họ một trăm mét, một thiếu niên đang cầm ô, một tay đút vào trong túi, lấy điện thoại di động ra, dùng ánh mắt lười biếng quét qua màn hình.
Chồng cũng không thèm gọi, lại quăng cho hắn một câu “Về thu dọn quần áo đây”… Hoàn toàn chẳng coi hắn ra gì.
Đôi mày thanh tú nhướng lên, thiếu niên cong môi, vừa khéo hai bóng người phía xa kia cũng bỗng dưng dừng lại.
Bóng người quen thuộc đó, có hơi chướng mắt.
Nhìn vào đôi mắt của cô, dù có cách xa cả trăm mét, cũng có thể nhìn ra sự chăm chú.
Người thanh niên từ xa nhìn hai người, ánh mắt rơi vào chiếc ô trên đầu, chợt nở nụ cười nhàn nhạt.
Sau đó hắn vừa đi, vừa thu chiếc ô lại, tiện tay ném vào thùng rác bên đường, mặc cho cơn mưa nặng hạt thấm ướt hết cả người. Hắn thậm chí còn không gọi Lăng Tư Nam, mà llẳng lặng đi theo hai người bọn họ một đoạn xa.
Lăng Tư Nam bên này đang nói chuyện với Lê Đống thì nghe thấy một giọng nói từ xa –
“Chị.”
Giọng nói lanh lảnh của thiếu niên có chút hấp dẫn, thanh âm khiến màng nhĩ tham lam muốn được nghe tiếp.
Lăng Tư Nam đột nhiên quay lại, hai mắt mở to.
“Thanh Viễn?”
Áo hoodie của hắn bị nước mưa thấm ướt, mờ đi thành một màu sẫm. Mái tóc ngắn bồng bềnh cũng ướt đẫm dính chặt bên tai. Nước mưa theo khuôn cằm xinh đẹp góc cạnh của hắn nhỏ xuống, ba phần nhếch nhác, nhưng lại có bảy phần… hoang dã.
Lăng Tư Nam chẳng hề nghĩ ngợi, lập tức chạy lại với hắn, đi được một nửa mới phát hiện cô đã bỏ rơi Lê Đống ở cũ, khiến anh ta cũng bị ướt mưa.
“Ơ, xin, xin lỗi học trưởng.” Lăng Tư Nam nhìn Lê Đống rồi nhìn sang Lăng Thanh Viễn, nhất thời chân không biết nên đi về hướng nào mới tốt, nghĩ rồi lại nói, “Chỗ học trưởng là hành lang, cách ký túc xá nam cũng không xa, hay là anh chạy qua đó trước đi, thật ngại quá.”
Thật vậy, nếu đi bộ vài chục mét về phía bên phải là có thể đi vào hành lang của khuôn viên trường, hành lang nối liền với khu nhà ký túc xá nam, cũng có cái giếng trời nối liền mấy mét, trở về không khó.
Tuy nhiên, Lê Đống vẫn lộ vẻ kinh ngạc sững sờ một lúc, lát sau mới mỉm cười đáp: “Được rồi, thế lần sau gặp lại.”
Sau đso anh ta trơ mắt nhìn cô sải bước đi về phía nam sinh kia.
Vừa rồi có phải anh ta nghe được, người đó gọi cô một tiếng “chị”?
Nếu là em trai, thì cũng chẳng có gì phải lo lắng cả.
Lê Đống nghĩ rồi đi thẳng qua góc rẽ của hành lang, rồi thu ánh mắt nhìn sau, mở chiếc ô đang mang trong ba lô ra.
Bên kia, cô lấy khăn giấy ra, lau những giọt nước trên mặt Lăng Thanh Viễn.
“Sao cậu đến mà cũng không nói một tiếng vậy?” Cô có chút hờn trách, “Cậu còn không mang theo ô, lỡ bị nhiễm bệnh thì sao?”
Lăng Thanh Viễn cúi đầu, rất tự nhiên cầm lấy chiếc ô, để cô lau cho mình.
“Đột nhiên… nhớ đến chị thôi.” Trong giọng nói của hắn có chút uất ức, “Ra ngoài vội quá, đâu có kịp chuẩn bị kỹ lưỡng?”
Lăng Tư Nam nghe giọng nói đầy uất ức của hắn mà xót lòng: “Lần sau nói với tôi, tôi về cũng được mà.” Khi nói, khăn giấy trượt qua sống mũi cao, cô vô tình bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của hắn, mọi sự chú ý như bị hắn giành lấy hết, trái tim như chệch nửa nhịp.
Hai người nhìn nhau vài giây, hắn chợt thở dài một hơi, nắm tay cô: “Lại trêu tôi, tôi không nhịn được.”
“Rõ ràng là cậu…” Cô thì thào nói, “Hồ ly tinh.” Suy đi nghĩ lại vẫn là lo chuyện chính, em trai toàn thân ướt đẫm, không thể đứng như vậy dưới mưa được.
Nhưng … Từ khách sạn gần nhất đến phố sinh viên phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ, cô không muốn để Thanh Viễn bị cảm lạnh vì để người ướt đi trên đường.
“Đúng rồi.” Cô đột nhiên nghĩ ra: “Cậu đi cùng tôi.”
Năm phút sau, Lăng Thanh Viễn cầm ô đứng đợi phía sau tòa nhà ký túc xá.
Ở tầng một, một cửa sổ lặng lẽ mở ra.
“Nhanh lên, nhanh lên.” Lăng Tư Nam vẫy tay với anh.
Lăng Thanh Viễn sững sờ.
“Ngây ra đó làm gì, vào đi.” Cô cố ý hạ thấp giọng, may mà trời đang mưa, xung quanh không có ai chú ý.
Bệ cửa sổ khoảng hai mét chỉ bằng một sải tay so với chiều cao của Lăng Thanh Viễn, với sự trợ giúp của Lăng Tư Nam, hắn đã thành công lẻn vào phòng ngủ của chị gái mình.
Trong phòng chỉ có mình cô.
“Cuối tuần mà, có một sinh viên vừa học vừa đi làm ca đêm rồi, một người thì về nhà, một người đi gặp bạn trai.” Bên cửa sổ là giường của cô, cô bảo hắn ngồi xuống, đắp khăn cho hắn.
“Sao chị không đi gặp bạn trai?” Lăng Thanh Viễn nghe vậy, hắn bỗng nhếch môi, biết rõ như vẫn cố hỏi.
Cô cụp mắt xuống, ngón tay bất giác nhéo vành tai hắn: “Còn không phải do em trai tôi quá bám người sao.”
Cơ thể hắn đột nhiên bị kéo xuống, hắn ngậm lấy môi cô..
“Em … muốn hôn chị rồi.”
Giữa môi răng, là hơi thở đầy quyến rũ của hắn.
Ngoài cửa sổ trời đang mưa như trút nước, nhưng không thể che giấu được âm thanh rung động lòng người.
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận