Chương 360

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 360

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

110.4: Phiên ngoại lớn học – trung
Du Nhất Phỉ bĩu môi, đeo tai nghe nói: “Được rồi. Đường Sơ Minh, tôi nói lần này tôi tranh chút vũ khí S đi, đừng CJ, hôm nào tôi bồi thường cho.”
Phù.
Lăng Tư Nam liên tục xác nhận Du Nhất Phỉ đã hoàn toàn nhập tâm vào trò chơi rồi, lúc này mới thở phào một hơi, cẩn thận xốc màn giường lên chui vào trong.
Cô quay người che kín màn lại, trong không gian mờ tối có thể nhìn thấy chăn phồng lên, nhếch môi lặng lẽ cười.
Mặc dù tình thế có hơi nghiêm trọng, nhưng không cản trở trong khổ có vui.
Ví dụ như em trai không sợ trời không sợ đất nằm như xác chết trong chăn… Đúng là buồn cười.
Cô nhẹ nhàng tới vén chăn lên, lộ ra vành tai đỏ bừng.
“Nguyên Nguyên?” Khẽ gọi.
Lăng Thanh Viễn không trả lời, hình như đã ngủ thiếp đi rồi.
…Chờ đã, không phải bị ngạt chết rồi chứ?
Lăng Tư Nam lập tức có ý nghĩ hoang đường này, nhưng nhanh chóng phục hồi lại lý trí.
Cô nằm nghiêng bên cạnh, kéo chăn đắp cho hắn.
Bây giờ chỉ có thể chờ Du Nhất Phỉ ra ngoài, cô mới có thể tiễn Nguyên Nguyên đi. Như vậy thoải mái hơn.
Lăng Tư Nam vừa nằm xuống, phía sau liền truyền tới động tĩnh, lập tức sau lưng áp vào trong lồng ngực ấm áp.
Cô kinh ngạc quay đầu, mà tay hắn ôm lên bụng cô.
“Tôi tưởng cậu ngủ rồi.” Lăng Tư Nam nhỏ giọng nói.
“Ngủ thì chị cũng không đánh lén à…” Có lẽ vừa rồi không nói, nên giọng nói của Lăng Thanh Viễn trở nên khàn khàn gợi cảm. Quan trọng là trong gợi cảm còn mang theo vẻ ấm ức. Ấm ức vì mình không làm dậy lên “sắc tính” của chị gái.
Lăng Tư Nam bị giọng nói trầm thấp trêu chọc làm cho tai đỏ ửng, vội nắm chặt tay hắn: “Đầu óc cậu suốt ngày nghĩ cái gì đâu không á.” Mặc dù Du Nhất Phỉ đeo tai nghe, Lăng Tư Nam vẫn không dám thả lỏng. Âm thanh nói chuyện đều nhỏ như muỗi kêu.
“Đang nghĩ sao có thể lớn như vậy?” Lăng Thanh Viễn dựa vào bên tai cô nhỏ giọng nói. Tay kia luồn vào trong áo cô tìm kiếm trên làn da bụng bóng loáng, giống như cảm nhận một tấm lụa thượng phẩm, còn đè nén âm thanh liên tục lặp lại: “Lớn thì thôi, còn đẹp như vậy…”
Tay hắn từ sau mò ra trước, cuối cùng nắm lên cái vú trắng mềm của cô: “Xúc cảm tay cũng rất tuyệt…” Ngón tay như kéo dây đàn violin, xoa bóp ngực cô, cảm giác được sự co giãn tràn trên đầu ngón tay.
“Ưm…” Lăng Tư Nam ngửa đầu lên, tay đặt trên tay hắn hòng ngăn cản: “Không được.”
“Chị, tôi là đàn ông.” Lăng Tư Nam hơi nâng người lên, cười khẽ bên tai cô: “Đàn ông đều không nhịn được.”
Hô hấp của Lăng Tư Nam loạn nhịp, cẩn thận đánh hắn: “Đừng, có người bên ngoài…”
Ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy núm vú cô, khẽ kéo khẽ bóp, giọng điệu không vui: “Cô ấy sờ ngực chị.”
Lăng Tư Nam tức giận vô cùng: “Người ta là nữ!”
“Nữ có thể sờ, em trai thì không được à?” Lăng Thanh Viễn cưỡng từ đoạt lý, dứt khoát đưa một tay khác vòng từ dưới cổ cô, cởi cúc áo, duỗi đi vào.
Em trai đương nhiên không.
Nhưng bạn trai có thể.
Lăng Tư Nam dứt khoát không nói, cô sợ nói nhiều lộ chuyện. Với cả bây giờ hắn cứ giày vò ngực cô, cô cũng chỉ có thể thở.
“Còn nhớ lần đầu của chúng ta không…”
Làm sao không nhớ được, đó là lần bắt đầu loạn luân của hai chị em.
Nửa đêm trong phòng ngủ, mẹ kiểm tra phòng, ngoài ý muốn… hoặc là cố ý tiếp xúc thân mật.
“Khi đó tôi liền thích chị.”
“Lúc đó chạm vào ngực chị, tôi liền không nhịn được.”
“Tôi muốn chị, không chỉ hôn, không chỉ cơ thể, cả con người tôi đều muốn.”
“Muốn hung hăng đụ chị, bắn tinh trùng vào trong tử cung của chị, nghe chị gọi tên tôi lúc lên đỉnh…”
Lăng Tư Nam bị lời nói dâm đãng của hắn công kích.
Nhưng hắn đột nhiên không nói nữa.
Ngoài cửa sổ là tiếng mưa, trong phòng còn vang lên tiếng bàn phím, và tiếng kick chuột.
Hai người lặng lẽ nằm trên giường, tay hắn mò vào trong áo ngủ của cô, bàn tay lớn nắm lấy hai bầu ngực, nhào nặn liên tục.
“Không…” Cô chỉ có thể nghe thấy giọng mình phản kháng, nhưng không hề có tác dụng.
Dường như khoái cảm xông tới, cô không chống cự được.
“Sao lại mềm thế nhỉ, sờ tới sờ lui vẫn thật thoải mái.” Hắn ngậm vành tai cô.
Lăng Tư Nam thở ra một hơi.
Đưa tay sờ lên tóc hắn, ngón tay đâm vào trong tóc: “Nhịn chút, Thanh Viễn, chúng ta ra ngoài rồi…”
“Không nhịn được, chị, chị sờ đi.” Hắn giữ tay cô, đi xuống dưới chân mình.
Lăng Tư Nam cứng người, nhỏ giọng mắng hắn: “Sao cậu không mặc đồ?” Vừa rồi đã bảo hắn mặc vào, nhưng bây giờ dưới bàn tay không có gì cản trở, cây gậy thịt cương cứng lên lại là sao?
“Dù sao cũng muốn cởi.” Hắn ngay thẳng nói: “Tôi muốn ôm chị thế này… Ưm… chị…” Cảm nhận được bàn tay mềm mại của Lăng Tư Nam nắm chặt, Lăng Thanh Viễn thoải mái nhắm mắt lại.
Lăng Tư Nam cũng ý thức được tay mình cứ như vậy không bị khống chế động tác, lặng lẽ thu về.
Cô đang làm gì vậy… nối giáo cho giặc à?
Du Nhất Phỉ còn đang ở bên ngoài đó. Cô…
Sức nắm trước ngực bỗng tăng thêm mấy phần, ép hai ngực vào với nhau, ma sát lẫn nhau, hai đầu ngón tay nhào nặn núm vú cương cứng, sau tai là tiếng thở dốc nặng nề.
Lăng Tư Nam mê mang, hài lòng phiêu trong đám mây, kích thích như đứng bên vách núi, không để cho cô biết mình phải làm gì.
Sao bọn họ lại có thể làm chuyện này trong khi trong phòng còn có một người khác chứ.
Trong lòng xoắn xuýt nghĩ, nhưng vú được em trai chơi đến sướng, thế là cô chỉ có thể nghiêng cổ, xụi lơ trong ngực hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Biết rõ thời cơ, trường hợp không đúng, lại hoàn toàn không sinh ra ý niệm phản kháng.
“Chị…”
Chỉ một chữ đơn giản, nhưng trái tim như bị hắn làm tan chảy.
Hắn đỡ cơ thể cô, Lăng Tư Nam không biết sao vô thức ôm chặt ngực.
Hắn cố gắng chui vào trong chăn.
“Tôi muốn ăn.” Hắn ngước mắt nhìn cô.
Lăng Tư Nam nhìn hắn ba giây, có điều không chịu nổi sự khẩn cầu trong mắt hắn, cuối cùng thả lỏng tay.
Nhưng hắn còn chưa vừa lòng: “Đút cho tôi.”
Lăng Tư Nam trừng hắn.
Hắn dùng bờ môi cọ lên: “Đút cho tôi một miếng, có được không?”
Cô khẽ hừ một tiếng, hồi lâu sau cuối cùng từ bỏ, nhẹ nâng ngực, đưa thịt trắng đến bên môi hắn, giống như dâng lên nước cam cho người sắp chết trên sa mạc.
Lúc này hắn mới thỏa lòng, há miệng ra ngậm lấy.
Cứ như vậy ăn vú mà chị gái mớm cho, ngậm bú liếm mút một trận xong, phát ra âm thanh chậc chậc làm cho người ta đỏ mặt.
Mà Lăng Tư Nam cúi đầu nhìn cảnh trước mặt, càng ngượng muốn đi đầu xuống đất.
Nhìn Lăng Thanh Viễn khéo léo đổi một bên vú khác, cô vô thức phối hợp đưa lên, để hắn không tốn nhiều sức mà ngậm lấy.
“Ưm… a…”
Hắn ngậm vú, trong miệng ấp úng mút vào, làm cho cô sướng điên.
Không chịu được mà cuộn ngón chân rên rỉ, thậm chí bưng vú đến sát miệng hắn.
Cái tư thế này đúng là cảm thấy khó xử, giống như…
Cho em trai ruột mình bú.
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận