Chương 365

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 365

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

112.1: Phiên ngoại – Một trăm câu hỏi về khả năng tương thích của Nguyên – Nam.
1–
Xin hỏi tên của bạn là?
Lăng Thanh Viễn: (Nhỏ giọng) Câu hỏi thật nhàm chán, (giương mắt mỉm cười) Lăng Thanh Viễn.
Lăng Tư Nam: Lăng Tư Nam (lễ phép mỉm cười)
Tác giả: Câu hỏi thứ nhất quá nhàm chán, không bằng nói về biệt danh của nhau?
Lăng Tư Nam: (gật mạnh đầu) Bạn biết không, biệt danh của Nguyên Nguyên siêu đáng yêu!
Lăng Thanh Viễn:… Chị đã nói ra rồi.
Tác giả: Biết hàm nghĩa trong tên của hai người không?
Lăng Tư Nam: (Dừng lại)…Ừm…Bởi vì mẹ muốn sinh một đứa con trai, Tư Nam chính là “Tư Nam” thôi, (nhún vai) nhưng vậy cũng khá tốt, có lẽ nhờ có cái tên này mới có Thanh Viễn.
Lăng Thanh Viễn: (Ánh mắt dừng trên người chị gái, duỗi tay ôm lấy cô) Đơn giản mà nói… Bởi vì chị muốn tôi, cho nên trong tên của chị có tên tôi.
Tác giả: Này đừng có mà rải cẩu lương…Uy, hàm nghĩa tên của cậu đâu?
Lăng Thanh Viễn: Thanh cao rộng lớn.
2–
Tuổi là?
Lăng Tư Nam: Chuyện xưa bắt đầu lúc 18 tuổi, hiện tại đã 20 tuổi rồi.
Lăng Thanh Viễn: 18 (đúng tình hợp lý).
3–
Giới tính là?
Lăng Tư Nam:…..
Lăng Thanh Viễn:…..
4–
Xin hỏi tính cách của bạn?
Lăng Tư Nam: (đầu ngón tay vân vê môi dưới, ngửa đầu tự hỏi) Có lẽ là dễ ở chung? Dễ thích nghi trong mọi hoàn cảnh, có thể tránh chọc phiền toái thì sẽ tận lực tránh, tôi là một người rất lười.
Lăng Thanh Viễn: Sống nội tâm và ôn hòa.
Tác giả và Lăng Tư Nam: (ánh mắt nghi ngờ)
Lăng Thanh Viễn: (mỉm cười) Làm sao vậy?
5–
Tính cách của đối phương?
Lăng Thanh Viễn: (nhíu mày) nhiều khi có chút ngốc.
Lăng Tư Nam: …Là tính cách!
Lăng Thanh Viễn: Đúng vậy, tính cách ngu ngốc.
Lăng Tư Nam: Cậu nói rõ xem chỗ nào ngốc!
Lăng Thanh Viễn: Dù sao chúng ta cũng phải ở bên nhau, chị do do dự dự cự tuyệt tôi lâu như vậy ngốc không ngốc?
Lăng Tư Nam: (trừng mắt) Cậu nói thật đúng lý hợp tình.
Lăng Thanh Viễn: Bằng không thì sao.
Lăng Tư Nam: (khó chịu) Cậu…
Lăng Thanh Viễn: Ngốc nghếch đến mức luôn quan tâm đến người khác, luôn để ý đến suy nghĩ của người khác, (vùi đầu vào cổ cô hít sâu), đôi khi dịu dàng như một chị gái, bề ngoài mềm mại, nhưng bên trong mạnh mẽ, mạnh mẽ đến đau lòng.
Lăng Tư Nam: Thanh Viễn…
Tác giả: (yên lặng ăn cẩu lương) Vậy Thanh Viễn thì sao?
Lăng Tư Nam: (rối rắm) Nói không rõ lắm. Có đôi khi…Có chút biến thái.
Lăng Thanh Viễn: …Tôi xem chị nói rất rõ ràng (cười lạnh).
Lăng Tư Nam: Tính cách của cậu ấy thực sự rất khó xác định. Tôi nghĩ bản chất cậu ấy thực sự rất trẻ con. Cậu ấy thích tuyên bố quyền sở hữu và đánh dấu mọi thứ bằng dấu ấn của riêng mình. Mặc dù cậu ấy có vẻ có thể tính toán tốt mọi thứ, nhưng điều đó cho thấy cậu ấy thiếu cảm giác an toàn.
Lăng Thanh Viễn: (rũ mắt suy tư)
Lăng Tư Nam: Rất nhiều lúc có chút ranh mãnh, bề ngoài thoạt nhìn hiền lành, giống một học sinh gương mẫu, bên trong lại có chút không từ thủ đoạn…
Lăng Thanh Viễn: (nhíu mày) Chị…
Lăng Tư Nam: Nhưng cũng có rất nhiều lúc cậu ấy tràn ngập cảm giác thiếu niên, lúc cưới thực sự rất hấp dẫn người, mê hoặc người khác cũng rất thành thạo.
Lăng Thanh Viễn: (đỡ trán) Cái kia…Câu sau cảm giác không phải lời hay.
Lăng Tư Nam: Nhưng mặc kệ là dạng gì tôi đều thích cậu ấy.
Lăng Thanh Viễn: (bất ngờ hôn lên môi cô)
Tác giả: (lại bất ngờ ăn cẩu lương)
6–
Lần đầu hai người gặp nhau là ở đâu? Khi nào?
Lăng Tư Nam: Sinh ra đã nhận thức, chúng tôi chính là chị em mà.
Lăng Thanh Viễn: Trong trí nhớ của tôi có một ấn tượng, có một lần ba mẹ không có ở nhà, tôi bị ngã, chị gái tôi đã giúp tôi lau vết thương, và chị ấy đã giúp tôi thổi một lúc lâu.
Lăng Tư Nam: Có sao?
Lăng Thanh Viễn: (hờ hững cong môi) Không nhớ thì thôi.
Tác giả: Vậy lần gặp nhau tiếp theo?
Lăng Tư Nam: Đó là ở sân bóng rổ công cộng vào cuối tháng Ba.
7–
Ấn tượng đầu tiên của bạn về người kia?
Lăng Tư Nam: Béo quá.
Lăng Thanh Viễn: (nhướng mày ngạc nhiên) Béo?
Lăng Tư Nam : Khi cậu còn nhỏ,thịt mum múp đó.
Lăng Thanh Viễn: … (vô thức véo mặt mình, sau đó bình tĩnh lại).
Tác giả: Ấn tượng của bạn về chị gái là gì?
Lăng Thanh Viễn: Thích
Lăng Tư Nam: (đỏ mặt)
Lăng Thanh Viễn: Nhưng tại thời điểm đó, đó là tình cảm của em trai dành cho chị gái.
Tác giả: Kể cho tôi nghe về lần gặp lại đi?
Lăng Tư Nam : … Bàn tay đẹp, và con người … đẹp.
Lăng Thanh Viễn: Cảm giác bóp ngực rất thích.
Lăng Tư Nam:? ? ?
Lăng Thanh Viễn: … Không … không có gì.
8–
Thích điểm nào của đối phương?
Lăng Tư Nam: Tôi muốn bảo vệ cậu ấy.
Lăng Thanh Viễn: Tôi muốn bảo vệ cô ấy.
9. Bạn ghét nhau ở điểm nào?
Lăng Tư Nam: Đôi khi … hơi biến thái?
Lăng Thanh Viễn: Rõ ràng là chị cũng thích nó.
Lăng Tư Nam: (đỏ mặt) Tôi không có!
Lăng Thanh Viễn: (nhướng mày) Vậy là chị thực sự ghét nó?
Lăng Tư Nam: … cũng không khó chịu như vậy.
Lăng Thanh Viễn: (dỗ dành) Có ghét hay không?
Lăng Tư Nam: (vùi đầu vào vòng tay của anh trai) Tôi không biết a a a!!!!
Tác giả: Còn Nguyên Nguyên thì sao? Bạn ghét điều gì ở chị gái mình?
Lăng Thanh Viễn: Điểm không yêu tôi.
Lăng Tư Nam: Nhưng tôi không có … A…
Lăng Thanh Viễn: (cười) Vậy tại sao tôi lại ghét chị?
10.Bạn cảm thấy chính mình cùng đối phương hợp nhau?
Lăng Tư Nam: Có lẽ…Rất, khá tốt?
Lăng Thanh Viễn: Tôi không có lựa chọn nào khác.
Lăng Tư Nam: Cái gì hả?
Lăng Thanh Viễn: Tôi là tỷ khống, chị nói xem?
11-
Xưng hô thế nào với đối phương?
Lăng Tư Nam: Phần lớn thời điểm kêu Thanh Viễn hoặc Nguyên Nguyên.
Lăng Thanh Viễn: Sao tôi cảm thấy gần nhất chị kêu “Nguyên Nguyên” càng nhiều?
Lăng Tư Nam: ( cắn môi cười ) nhũ danh của cậu vốn dĩ đã kêu “Nguyên nguyên”, hơn nữa cậu không cảm thấy “Nguyên nguyên” rất đáng yêu sao? “Nguyên nguyên nguyên nguyên” tròn tròn cuồn cuộn…… ( giống như đắm chìm đến chính mình ảo tưởng )
Lăng Thanh Viễn: Hiện tại tôi không có tròn được chứ? Đừng nói hươu nói vượn, không được kêu “Nguyên nguyên”.
Lăng Tư Nam: Chính là kêu “Nguyên nguyên” có vẻ chúng ta cảm tình thực thân mật. ( mắt hạnh ướt dầm dề mà nhìn. )
Lăng Thanh Viễn: …..
Lăng Thanh Viễn:……Fine.
Lăng Tư Nam: ( trộm đối màn ảnh giơ “V” ) Nguyên Nguyên thật ngoan.
Lăng Thanh Viễn: Nhưng mà…… ( nhếch khóe miệng ) tôi cảm thấy có càng nhiều cách gọi có thể thể hiện tình cảm của chúng ta, không phải sao? Tỷ như……
Lăng Tư Nam: Ông xã ~
Lăng Thanh Viễn: ( giơ tay che môi ) đừng nhanh như vậy.
Lăng Tư Nam: ( nhẹ nhàng tiến đến bên tai )…… Cậu thẹn thùng.
Lăng Thanh Viễn:……
Lăng Thanh Viễn: Vẫn là về nhà thảo luận vấn đề này, hiện tại nơi này không có phương tiện.
Tác giả: ( làm mỗi lần các ngươi ân ái ta đều ở hiện trường, kỳ thật không có gì không có phương tiện. )
Tác giả: Vậy em trai thì sao?
Lăng Thanh Viễn: ( tìm được cơ hội phản kích, ánh mắt nhìn sang, thanh âm vừa quyến rũ vừa mềm mại ) Chị….
Lăng Tư Nam: ( mặt đỏ đến bên tai )
Tác giả: Kết hôn cũng kêu như vậy sao?
Lăng Thanh Viễn: Chị ấy thích tôi gọi thế, như vậy chị ấy sẽ có cảm giác thắng lợi. (Khẽ cười)
Tác giả: Nhưng kỳ thật cậu cũng thích họi như vậy đúng không?
Lăng Thanh Viễn: Tôi không phủ nhận, gọi chị gái như vậy rất có ý tứ.
Lăng Tư Nam: Biến thái.
Tác giả: Điểm này hắn cũng sẽ không phủ nhận.
Lăng Thanh Viễn: Nhưng sau khi kết hôn, trước mặt người ngoài tôi sẽ kêu Nam Nam, tôi thấy tên chị ấy kêu lên cũng rất đáng yêu.
Tác giả: Còn có khác không?
Lăng Thanh Viễn: Bảo bối, bảo bảo, tâm can……
Lăng Tư Nam: ( che lại miệng hắn) mau nói đề tiếp theo!
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận