Chương 372

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 372

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

113.2: Phiên ngoại: từ nay về sau (Thượng)
Lúc hai người ở riêng với nhau cô vẫn thích anh gọi cô là chị, mà anh cũng thế.
Mối quan hệ này, là thói quen, cũng là sự ràng buộc, cũng là tình thú giữa hai vợ chồng.
Lăng Tư Nam cũng biết hành động của mình có chút khác thường, nhưng lại không kìm được những cảm xúc đang nảy lên ở trong lòng, nên đơn giản chỉ là bịt tai trộm chuông.
“Tôi rất nhớ cậu.”
Rời nhà mấy tháng để đi chụp chuyên đề phải vào tận sâu trong núi lớn, tín hiệu di động chính là hy vọng xa vời, mấy tháng qua hai người chỉ là trao đổi vài câu ít ỏi.
Lăng Thanh Viễn áp lên mặt cô, nhẹ nhàng cọ cọ, “Giống như trên.”
“Đúng là có lệ.” Cô ghét bỏ nói.
nh khẽ cười nói: “Như thế nào mới được tính là không có lệ, nếu không hay là tôi ‘ tử hình ngay tại chỗ ’ chị thì chị thấy thế nào?”
Biết rõ câu “tử hình ngay tại chỗ” của anh khác với người bình thường, cuối cùng Lăng Tư Nam vẫn cứ nhịn không được mà đỏ mặt, vội vàng ngồi dậy.
Cách nói một ngày không gặp như cách ba thu, hiện giờ Lăng Tư Nam gặp anh cảm thấy giống như câu nói đó, thời gian ở trên người anh chảy qua rất chậm, thật sự rất chậm.
Vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Quen thuộc chính là gương mặt kia, vẫn là người em trai đẹp trai là học sinh xuất sắc như cũ ở trong trí, khóe mắt đuôi lông mày đều khiến người ta động lòng.
Xa lạ chính là hơi thở của anh, đã qua mười hai năm anh đã trưởng thành hơn rất nhiều, mặc dù vẫn có vài phần cảm giác thanh xuân không thể xóa nhòa thì cũng không giấu được tư vị đàn ông ngày càng tang ở anh.
Ví dụ là khi niên thiếu mặc quần jean thì sẽ là thiếu niên trong sáng tươi trẻ, hiện giờ lại là người đàn ông đẹp trai thoải mái tự do.
Ngay sau đó anh đứng lên đi vòng qua sô pha, bóng của anh trùm lên đôi mắt cô, từng chút một chiếm lấy toàn bộ thế giới trong đôi mắt cô.
Anh cúi người, bờ môi mỏng dịu dàng chạm nhẹ vào tai cô, anh thì thầm.
“Mừng chị về nhà.”
Lúc hai người đi ra khỏi cổng của đài truyền hình tỉnh thì sắc trời dần tối.
“Bữa tối ăn ở gần đây đi.” Lăng Tư Nam nói.
Lăng Thanh Viễn nhướng mày: “Anh cho rằng em xa nhà lâu như vậy thì sẽ muốn về nhà trước tiên.” Anh thuận tay lấy túi ở trên tay của chị gái, bởi vì lúc trưa Lăng Tư Nam ngồi xe của công ty trở về trung tâm thành phố, lại còn có chút việc cần phải xử lý cho nên đến cả hành lý cũng chưa cất đã liền đến công ty rồi bận rộn cho đến tận bây giờ.
Cô bĩu môi nói: “Tôi đói rồi, tôi không muốn nấu cơm.” Hành lý ở trên tay bị cầm đi cho nên tay cô lại trở nên trống rỗng, áo gió không có túi nên không biết đặt ở đâu.
“Nếu hị quá mệt mỏi muốn về nhà thì tôi có thể nấu cơm cho chị.”
“……” Lăng Tư Nam cố gắng kiềm chế vẻ mặt của mình, “Không, không cần đâu.”
“Thật đấy, gần đây tôi đã tìm hiểu rất nhiều món ăn mới.”
Cô thở dài một hơi: “Nguyên nguyên, tôi hy vọng đời này của chúng ta có thể dài một chút.”
Nghe vậy Lăng Thanh Viễn quay mặt đi tới, không rõ lý do nên hỏi: “Sao hị lại đột nhiên nói đến cái này?”
“—— chỉ cần cậu từ bỏ chấp niệm việc nấu cơm.”
“Nhưng tôi muốn……”
“Không, ậu không muốn.” Lăng Tư Nam kìm nén em trai—— ừ……miệng của tiên sinh nhà cô nói anh đừng nên xúc động.
Anh có tài năng ở rất nhiều phương diện, năng lực học tập cực kỳ mạnh, trí nhớ, sức quan sát đều rất tốt, logic thì càng không cần nhắc tới, hơn nữa còn rất chăm chỉ cố gắng, tuyệt đối là một học trò giỏi.
Nhận định này, ít nhất, đã ăn sâu trong cô trước khi cô dạy anh nấu ăn.
Sau lần thất bại thứ 48 của Lăng Thanh Vĩ thì Lăng Tư Nam đã hiểu cực sâu một đạo lý, nếu thượng đế đã mở cho bạn một cánh cửa thì nhất định cũng sẽ đóng một cánh cửa khác.
Chuyện này cô cực kỳ hiểu rõ, nhưng anh thì không.
À, là không thể chấp nhận.
Anh không thể chấp nhận được lại có chuyện anh làm không tốt, anh đã lên tinh thần chăm chỉ được phát huy tối đa ở chuyện nấu nướng này, biểu hiện rõ ràng nhất chính là đoạn thời gian mà Lăng Tư Nam ăn bánh nén khô mà cũng cảm thấy ôi mẹ ơi dưới bầu trời này sao lại có thứ mỹ vị nhân gian đến nhường này.
Lúc ban đầu Lăng Tư Nam còn ngại không dám nói thẳng, sợ đả kích lòng tự trọng của anh, dù sao mỗi lần nhìn thấy Lăng Thanh Viên hứng khởi cực kỳ đeo tạp dề xuống bếp vì mình, hưng phấn giống như là quay trở về thời niên thiếu vậy, đã làm cô cảm nhận được cực kỳ rõ ràng tình yêu khắc sâu của em trai dành cho cô.
Nhưng mà mấy tuần tiếp theo, Lăng Tư Nam đã hiểu ra một đạo lý.
Tình yêu không thể trở thành cơm ăn.
Là thật sự không thể trở thành cơm ăn.
Vì thương tiếc tính mạng cho nên cuối cùng Lăng Tư Nam vẫn cứ chọc thủng chân tướng Lăng Thanh Viên không thể nấu nướng, sự thật tàn khốc như thế tất nhiên Lăng Thanh Viễn không muốn thừa nhận, thế cho nên cho tới bây giờ vẫn là “Tà tâm không dứt”.
Aizzz, diệt cỏ không diệt tận gốc, gió xuân thổi lại hồi sinh.
“Làm sao bây giờ đây, chị……” Lăng Thanh Viễn nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, yên lặng ngừng lại, thở dài nói, “Tôi không khống chế được tay mình ……”
Lăng Tư Nam nhìn chìm chằm anh, anh nhìn chằm chằm bàn tay mình, đã tạo ra một sự yên trong chớp mắt.
Rồi sau đó, lòng bàn tay anh duỗi ra, “Chị mau giữ chặt tôi đi, nếu không giữ chặt thì tôi sẽ về nấu cơm cho chị đấy.”
Cô sửng sốt.
Ánh mắt từ từ dừng ở lòng bàn tay của anh.
Nhớ trước đây thứ mê hoặc cô, chính là bàn tay này, hiện giờ đã qua nhiều năm như vậy nó vẫn đẹp như cũ.
Thậm chí, càng to và rộng hơn một ít, có vài phần thuộc về đường cong của đàn ông.
Lăng Tư Nam đột nhiên cười ra tiếng, nắm chặt tay anh.
“…… Cậu là đồ lừa đảo.”
Cảm giác ấm áp xông tới, ấm áp tới tận trong tim.
“Kẻ lừa đảo, vẫn khá hơn là ngu ngốc.” Cảm xúc của anh mang theo sự trách cứ, tay phải lại nắm chặt lấy tay cô: “Lúc nào cũng phải cố kỵ nhiều như vậy.”
Cô thở dài ở trong lòng.
Đúng là anh và cô đã là vợ chồng, nhưng mà vì tầng quan hệ chị em này cho nên cô vẫn luôn suy nghĩ nhiều, dù sao nơi anh làm việc cần nhiều thể diện hơn cô, cho nên những lúc ở bên ngoài ít nhiều gì cô cũng sẽ cố kỵ hơn một chút.
Thời gian lâu rồi, Nguyên Nguyên cũng từ bỏ việc ép buộc cô ở phương diện này, chỉ là để cho hai người thuận theo tự nhiên.
Cơm chiều ăn ở một nhà hàng Tây ở bên cạnh quảng trường Thời Đại Mới, Thanh Viễn ăn xong còn mang một cái bánh kem chúc mừng cô quay chụp trở về.
Sau khi rượu đủ cơm no thì anh đi trước thanh toán tiền.
Vì bản thân mệt mỏi cho nên Lăng Tư Nam lười biếng dựa vào cửa kính của nhà hàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Cũng không biết đã ngây ngốc bao lâu rồi, tầm mắt cô cũng rất trùng hợp mà đối diện với một cô gái ở cách đó không xa.
Bên cạnh cô gái kia còn có bạn, nhưng mà không biết vì sao lại dừng chân nhìn về hướng bên này.
Hai người xa lạ nhìn nhau, bầu không khí vi diệu một cách khó hiểu.
Chờ đến khi Lăng Tư Nam lấy lại tinh thần thì cô gái đã rời đi cùng với bạn.
Cô ấy quen cô à?
Lục tìm trong trí nhớ cả nửa ngày cũng không nhớ ra gương mặt kia.
Có lẽ chỉ là một cái chạm mắt mà thôi.
Đang suy nghĩ thì trên mặt bàn, di động của Lăng Thanh Viên bỗng nhiên sáng lên.
Là một tin nhắn.
Bởi vì liên quan đến công việc cho nên bình thường nếu có tin nhắn mà anh không tiện mở xem thì sẽ đều nhờ cô xem trước rồi nói lại kịp thời cho anh, di động hoàn toàn mở ra trước mắt Tư Nam, Lăng Tư Nam cũng cầm lên chẳng chút suy nghĩ, và nhìn thấy được câu nói trong tin nhắn kia……
[ Giáo sư Lăng, em là Biết Viện, hình như em làm rơi móc chìa khóa ở trên xe anh rồi. ]
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận