Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vì cái gì!? Hơn nữa, anh còn không có nói cho em biết, vừa rồi chúng ta đã làm gì?!vì sao em làm vậy lại thoải mái?”
Đối diện gương mặt bé con ngây thơ mà tò mò hai tròng mắt, lời nói toàn bộ nghẹn ở cổ họng.
Hắn chung quy không thể nói cho cô biết, vừa rồi là thoải mái khi ƈôи ŧɦịŧ cọ xát đến ?
Người lớn luôn có tâm lý như ý, lo lắng lớp trẻ học thói hư tật xấu, đặc biệt là ở đất nước này, càng không ở trước mặt người trẻ nói những vấn nạn như vầy. Hơn nữa trong suy nghĩ trưởng thành của mình, Tống Tử Hoành hiểu được việc những người trẻ như Thẩm Khê kém hiểu biết về phương diện này là hết sức bình thường. Cho nên Thẩm Khê sẽ hỏi vấn đề này, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái, bởi vì hắn cũng từng trải qua điểm như cô, mọi thứ đều mù tịt.
“Nếu thực thoải mái, vì cái gì không thể làm tiếp?”
Thẩm Khê tức giận hỏi. Tống Tử Hoành trầm mặc một chút, hồi lâu mới mở miệng.
“Khê Khê, việc đó không phải việc chúng ta nên làm, việc hôm nay, vốn chính là một…”
Hai chữ ” Sai lầm” không thể nói ra lời, Thẩm Khê ngắt lời nói.
“Anh lúc nào cũng như vậy, hôn môi cũng nói là việc chúng ta không thể làm, nhưng hiện tại chúng ta vẫn hôn đấy sao, cũng không có cái gì thay đổi, em vẫn là em, anh cũng vẫn là anh rể”
“Dù sao em cũng mặc kệ, anh đồng ý rồi, một ngày một lần, không thể đổi ý.”
Thẩm Khê căm giận đứng dậy, Tống Tử Hoành còn không kịp nói gì, liền đã xảy ra một ít ngoài ý muốn… Vị trí đũng quần hai người chạm nhau, theo động tác của Thẩm Khê, phát ra tiếng vang kỳ quái, giống như là thanh âm dịch nhầy.
Thẩm Khê tầm mắt hạ xuống, chỉ thấy vệt nước màu trắng lóe sáng vườn trên đũng quần.
Thẩm Khê gương mặt ửng hồng, một chút lại ngồi xuống. Quần cô vốn dĩ liền ướt, cao trào qua đi cũng chỉ là càng ướt thêm, kết quả đã ướt đến không thể lại ướt, so với Tống Tống Tử Hoành càng thảm hại hơn một ít, trừ bỏ Thẩm Khê, còn có tϊиɦ ɖϊƈh͙ bấy lâu tích tụ, tất cả đều đọng ở bên trong quần.
Lượng tϊиɦ ɖϊƈh͙ nhiều đến vượt qua dự đoán của hắn, bắn 4- 5 lần mới xong, hắn dám khẳng định quần tất cả đều ướt đẫm.
Hắn trầm mặc một chút..
“… Quần ướt.”
“…ừm”
“…em ngồi dậy trước?”
Thẩm Khê lúc này mới hoảng loạn từ trên người hắn nhảy xuống, nguồn nhiệt rời đi, cảm giác lạnh băng ướt dính cảm càng thêm rõ ràng, hai người đều nhịn không được cúi đầu hướng chỗ kia nhìn lại.
Rồi sau đó, lại nhìn về phía đối phương, ăn ý im miệng không nói, đi ra cửa, tìm đến nhà vệ sinh…
Thẳng đến nằm đến khi trên giường, Thẩm Khê như cũ có chút hoảng hốt, Tống Tử Hòanh cũng là như thế, nhắm mắt lại, trong đầu đều là hình ảnh Thẩm Khê ngồi trên người mình nhấp nhô lay động.
Liền không nên…
Nam nhân đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương.
***
Liên tiếp mười ngày qua, Thẩm Khê như cũ cố chấp hướng Tống Tử Hoành muốn hôn môi, chỉ là không phải hôn lưỡn, mà là khôi phục việc hôn môi, Tống Tử Hoành cũng từ từ bỏ đi chướng ngại tâm lý, dần dần khôi phục bình thường.
Thẳng đến kỳ nghỉ chỉ còn nửa tháng, trong nhà đột nhiên gọi điện thoại tới.
Mấy ngày trước đây,mẹ Thẩm nhận được thông báo nhập học của Thẩm Khê, nghĩ đến con gái út phải đến thành phố bên cạnh đi học, phỏng chừng khi con gái nghỉ dài hạn mới có thể gặp mặt, trong lúc nhất thời rất là không đành lòng, vì thế gọi điện thoại làm Thẩm Khê về nhà với mình ít hôm.
Thẩm Hủy nghe mẹ nói mà buồn cười, vội sai Thẩm Khê tới nghe điện thoại.
Thẩm Khê có thể nói cái gì, trừ bỏ đáp ứng cô không có lựa chọn khác, sau khi kết thúc cuộc gọi liền nhờ Thẩm Hủy đặt giúp vé tàu cao tốc.
“Buổi chiều nay 5 giờ còn có vé , ngày mai sớm nhất là 8 giờ, em muốn khi nào trở về?” – Thẩm Hủy hỏi.
Thẩm Khê nghĩ nghĩ, nói
“Ngày mai đi, tốt nhất ăn cơm sáng xong liền trở về.”
Thẩm Hủy nhớ tới khi em gái vừa tới, liền oán giận không ăn bữa sáng, cười điểm điểm cái trán của Thẩm Khê.
“Em nha, đúng là tham ăn!”
Thẩm Khê ôm lấy cánh tay của chị gái hắc hắc cười không ngừng, Tống Tử Hoành từ thư phòng ra tới, kinh ngạc nói.
” Có chuyện gì vậy?”
“Mẹ vừa rồi tới điện thoại, bảo Khê Khê về nhà một chuyến.”
“ừ?”
Tống Tử Hoành mày nhăn lại, dùng dư quang nhìn Thẩm Khê liếc mắt một cái.
“Không có gì chuyện này, mẹ nhớ Khê Khê mà thôi, cũng sắp khai giảng, cùng lắm chỉ là về vài ngày”
Tống Tử Hoành mạc danh trong lòng buông lỏng, ngữ điệu trở nên nhẹ nhàng lên.
“Nếu mẹ đã mở miệng, nên để Khê Khê trở về.”
Thẩm Khê tự nhiên biết hắn đang suиɠ sướиɠ cái gì, không khỏi âm thầm cắn răng, mệt cô còn sợ đem hắn bức quá nóng nảy, sớm biết rằng không nên dễ dàng buông tha hắn.
40: Đêm trước khởi hành
Thẩm Khê làm bộ như không nghe thấy Tống Tử Hoành suиɠ sướиɠ nói, ở trong lòng hừ lạnh một tiếng, mặc dù trở về, cô cũng có biện pháp đối phó hắn.
Ban đêm, Thẩm Khê gõ cửa phòng ngủ của vợ chồng chị gái.
“Chị. là em” ”
Trong phòng bật nhạc du dương, vợ chồng Thẩm Hủy nằm tỳ trên đầu giường đọc sách, đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa, Tống Tử Hoành trái tim co chặt lên.
Thẩm Hủy vừa đọc sách vừa ngẩng đầu.
” Cửa không khóa”
” Cùm cụp” từng tiếng vang vặn nắm cửa, Thẩm Khê từ kẹt cửa thò đầu ra, hì hì cười.
“Vừa rồi làm kiểm tra khảo sát, phát hiện còn có vài đề toán học đề tính sai rồi, ngày mai lại phải về nhà, không biết nhờ vả ai, cho nên muốn đến hỏi anh rể một chút”
Thẩm Hủy vui mừng gật gật đầu, nhìn Tống Tử Hoành.
” Anh đi giúp con bé một chút”
Thấy Tống Tử Hoành còn không nhúc nhích, bèn gắt gỏng. .
“Còn khi nhanh lên, Khê Khê ngày mai 8h đã đi rồi đấy” .”
Tống Tử Hoành không tình nguyện đứng dậy, cửa mới vừa khép lại, Thẩm Khê lập tức nhảy đến trên người hắn, vừa nhanh vừa chuẩn hôn lấy môi hắn.
Tống Tử Hoành mất đi trọng tâm không xong, bị đụng vào trên cửa, may mà hôm nay bận quần áo không có ghim kim loại, cú va chỉ khiến hắn suýt xoa…
Trong phòng mở nhạc, cửa cách âm hiệu quả không tồi, Thẩm Hủy không nghe được động tĩnh ngoài cửa.
Thẩm Khê hôn lửa nóng cháy kịch liệt, phảng phất qua một thế kỷ, mới ngừng lại.
Thẩm Khê từng ngụm từng ngụm thở phì phò, Tống Tử Hoành lồng ngực cũng là phập phồng không ngừng, dù vậy, cô như cũ chặt chẽ ôm lấy anh rể không buông.
“Ngày mai e phải về.” – Thẩm Khê rầu rĩ nói.
Tống Tử Hoành nghiêng đầu nhìn nhìn cửa phòng., thấp giọng nói, “Xuống lầu lại nói.”
Nhà chính người làm không có ở qua đêm, cho nên không cần lo lắng bị phát hiện. Thẩm Khê liếc hắn một cái, cúi đầu đi theo phía sau Tống Tử Hoành.
Bật đèn phòng khách, ngồi vào trên sofa, Thẩm Khê thấy thế, tới gần hắn ngồi xuống, ôm cánh ta, đầu dựa vào trên vai anh rể.
“Ngày mai em phải về.” – Thẩm Khê lặp lại lần nữa.
“Anh biết.”
“Em, em luyến tiếc anh”
Lời nói Thẩm Khê trịnh trọng lại chân thành, Tống Tử Hoành nhất thời ngơ ngẩn, há miệng thở dốc, lại không nói chuyện.
Thẩm Khê thấy thế, vểnh khởi cái miệng nhỏ.
“Hừ, em liền biết anh sẽ không nhớ em. Ngược lại em về nhà người vui nhất chính là anh, đúng không?”
“…Cũng không có.”
Tống Tử Hoành lời nói đầy dối trá, Thẩm Khê tức giận nắm lên hắn tay, một ngụm cắn lên người Tống Tử Hoành, lưu lại một vòng nhợt nhạt dấu răng, Thẩm Khê đắc ý nói.
“Như vậy, khi anh cúi đầu, là có thể nhìn đến dấu răng, có thể nhớ đến em”
Tống Tử Hoành cạn ngữ, dùng một cái tay khác xoa xoa vết cắn, dấu răng liền phai nhạt rất nhiều.
“Cùng lắm là 2 phút sẽ lặn mất”
“Vậy.. Vậy phải làm sao bây giờ?”
Thẩm Khê nôn nóng nói, thanh âm mang theo một chút khóc nức nở, cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng ở trên mặt anh rể hôn loạn.
” Anh rể, nếu không thì anh cùng em về đi.”
“Khê Khê,”
Tống Tử Hoành bất đắc dĩ gọi tên cô, cố định mặt nhỏ.
” Đừng nháo, ngày mai còn phải dậy sớm, đi về ngủ đi.”
“Anh bồi emngủ được không?”
Ấn đường nam nhân mới vừa khóa khởi, Thẩm Khê túng lập tức sửa miệng.
“Em nói giỡn, anh rể, anh đưa em về phòng là được.”
Một bộ đáng thương vô cùng khiến Tống Tử Hoành cũng không muốn cùng cô so đo, cõng em vợ trở về phòng.
Thẩm Khê từ trên lưng hắn nhảy xuống, ngoan ngoãn chui vào trong chăn.
Tống Tử Hoành thay cô tắt đèn, liền rời đi, trong chăn, Thẩm Khê vươn tay, câu lấy hắn ngón tay.
“Ngày mai có thể đưa em đến nhà ga?”
Đôi mắt Tống Tử Hoành buông xuống, sau một lúc lâu, xoa xoa đầu nhỏ, trừu tay rời đi.
“Ừ.”
“ Sáng mai anh sẽ gọi em dậy”
Thanh âm tràn đầy hưng phấn, nam nhân bật cười diêu lạc lắc đầu, cánh cửa hoàn toàn khép lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận